Bệnh viện Sài Gòn 1942, bác sĩ Lê Anh Tùng bị

bắn chết khi đang chẩn đoán bệnh nhân. Cơ thể

anh mất tích, nhưng linh hồn rơi vào một cơ thể

khác tại một ngôi làng ven sông, nơi có dị năng

phát triển theo từng thế hệ.

Anh tỉnh dậy với trí nhớ hoàn toàn, nhưng không

hiểu vì sao lại ở đây. Người dân xung quanh gọi

anh là "Hồ Cầu", một người có khả năng

chữa bệnh

bằng tay, dù chưa từng học y thuật. Họ tin rằng

anh là người được thần linh chọn lựa.

Một hôm, anh phát hiện ra mình có thể nhìn thấy

"đường sống" của người khác — những

sợi ánh sáng

mỏng manh kết nối đến tim. Khi chạm vào, anh có

thể điều chỉnh dòng chảy đó, làm lành vết thương

hoặc khiến người khác ngất đi.

Làng quê nghèo khó, nhưng anh biết rằng để tồn

tại, cần phải hiểu rõ thế giới này. Anh bắt đầu

học cách dùng dị năng, nhưng cũng nhận ra rằng

sức mạnh này mang theo quy tắc: mỗi lần sử dụng,

anh sẽ mất một phần ký ức liên quan đến quá khứ.

Tùng gặp một cô gái tên Linh, con gái của một

nhà tư sản địa phương. Cô bị bệnh lạ, tim đập

chậm, không ai biết nguyên nhân. Anh dùng dị

năng để kiểm tra, phát hiện cô có "tinh hoa"

trong máu — một loại năng lượng kỳ lạ mà người

xưa gọi là "thần lực".

Nhưng một nhóm người lạ xuất hiện, mặc áo đen,

mang theo vũ khí cổ điển. Họ cho rằng Tùng là

"nghi phạm" trong vụ án mạng năm xưa, và muốn

bắt anh đưa về thành phố. Anh trốn thoát, nhưng

bị đánh trọng thương. Trong lúc ngất đi, anh

thấy hình ảnh người mẹ mình, đang bị bắt đi cùng

một nhóm người như vậy.

Anh thức dậy trong bệnh viện nhỏ, nhưng không

còn dị năng. Linh giúp anh phục hồi, nhưng yêu

cầu anh phải rời khỏi làng. Cô sợ rằng nếu anh

tiếp tục sử dụng sức mạnh, sẽ bị người khác phát

hiện và bắt đi.

Tùng quyết định đi tìm mẹ. Anh vượt qua rừng,

vượt qua các khu vực do thực dân Pháp kiểm soát,

và cuối cùng đến một trại tù nhỏ gần Huế. Tại

đây, anh phát hiện mẹ mình đang bị giam giữ,

cùng với nhiều người khác, tất cả đều bị bắt vì

"tuyên truyền độc lập".

Anh dùng kỹ năng y khoa để lén chữa bệnh cho

những người trong trại, dần dần giành được lòng

tin. Một đêm, anh và Linh âm mưu giải thoát mẹ,

nhưng bị phát hiện. Anh bị bắt, và trước khi bị

đánh, anh cảm thấy dị năng trở lại — lần này

mạnh hơn gấp mười lần.

Trong trận đấu với kẻ thù, anh dùng dị năng để

phá khóa, giải thoát mẹ và nhiều người khác.

Nhưng sau đó, anh mất hết ký ức về quá khứ, chỉ

còn lại cảm giác đau đớn và sự thật: anh đã cứu

người, nhưng không còn nhớ mình là ai.

Linh đưa anh về làng, nơi mọi người đã quên anh

là ai. Anh sống như một người bình thường, nhưng

mỗi lần chạm vào người khác, anh vẫn thấy "đường

sống" — như một lời nhắc nhở rằng anh không phải

là người bình thường.