Nữ tần bị đâm chết khi đi qua phố Hàng Đẫm, một

khu chợ đông đúc ở Hà Nội. Cô tỉnh lại trong cơ

thể của một thiếu nữ 17 tuổi, sống trong một gia

đình nhỏ ở phố Cửa Bắc, năm 1942. Cô không nhớ

mình là ai, chỉ biết mình có tên là Mai.

Viễn tưởng xảy ra khi cô phát hiện mình có khả

năng nhìn thấy những điều chưa xảy ra — ánh sáng

lấp lánh trên đường phố, âm thanh lạ vang lên từ

trong lòng đất, và hình ảnh của một người đàn

ông kỳ lạ xuất hiện trong mơ. Cô hiểu rằng đây

không phải là giấc mơ, mà là một hiện thực khác.

Trọng sinh bắt đầu khi cô nhận ra mình đang sống

trong một thời đại khác. Gia đình cô là người

Hoa, nhưng họ đã bị ép buộc chuyển sang làm

người Việt để tránh bị theo dõi bởi cảnh sát

Pháp. Cô bị cấm nói tiếng Trung, phải học cách

sống như một người bản địa.

Bạn trai cũ cặn bã — một sĩ quan thuộc phe Việt

Quốc — tìm đến cô trong một lần gặp gỡ tại nhà

hàng nhỏ gần ga Phố Cũ. Anh ta không nhận ra cô,

nhưng cảm thấy quen thuộc. Cô biết anh ta sẽ

chết trong một vụ nổ bom vào tháng sau, nhưng

không dám tiết lộ điều đó.

Kết cục viên mãn được thử thách khi cô phải lựa

chọn giữa việc giúp anh ta sống sót hay giữ

nguyên dòng thời gian. Cô chọn im lặng, nhưng

rồi phát hiện ra anh ta đã biết sự thật. Anh ta

không tin cô, nhưng vẫn quyết định rời khỏi Hà

Nội.

Huyền ảo tăng lên khi cô thấy hình ảnh của chính

mình xuất hiện trong gương mỗi đêm, nhưng không

phải là khuôn mặt của Mai. Cô hiểu rằng cô không

phải là người đầu tiên trọng sinh, mà là một

phần của một chuỗi sự kiện được định sẵn.

Một quy tắc mới được áp dụng: nếu ai đó biết quá

nhiều về tương lai, họ sẽ bị đưa vào "thế giới

khác", nơi thời gian không còn ý nghĩa. Cô cố

gắng giữ kín bí mật, nhưng một người lạ mặt —

một kỹ sư người Pháp — bắt đầu theo dõi cô.

Cuối cùng, cô đứng trước một lựa chọn: tiếp tục

sống như Mai, hoặc trở về thời điểm ban đầu. Cô

chọn sống, nhưng không quên rằng cô đã từng là

ai. Vào đêm cuối cùng, cô viết nhật ký bằng

tiếng Trung, giấu nó dưới gạch nền nhà.

Mai chết trong một vụ nổ bom, nhưng không ai

biết cô đã từng tồn tại. Chỉ có một cái bóng in

trên tường, và một tiếng thì thầm trong gió.