Đêm cuối cùng trước ngày cưới, nàng bị ám ảnh
bởi tiếng gọi từ không gian khác. Giấc mơ lặp
lại: bầu trời tối tăm, người đàn ông đứng trên
đỉnh đồi, tay cầm cuộn giấy viết bằng chữ Hán.
Nàng thức dậy, lòng nặng trĩu.
Bố mẹ bắt nàng ký hợp đồng hôn nhân với con trai
một gia đình quen biết. Nàng từ chối, bị đánh.
Gia đình xem đó là hành động phản bội. Nàng tìm
đến nhà thờ, nơi có truyền thuyết về "văn
tự ma".
Trong đêm mưa, nàng mở cuốn sách cũ, chạm vào
dòng chữ "trọng sinh". Làn sương trắng
bao bọc
thân thể, khi tỉnh lại, nàng ở trong một thành
phố lạ, đường phố không có đèn điện, xe cộ không
tồn tại. Người dân mặc áo dài, nói ngôn ngữ cổ
xưa.
Nàng được đưa đến cung điện, nơi người đàn ông
trong giấc mơ đứng chờ. Ông ta tuyên bố nàng là
"thiên mệnh nữ tần", bị chọn để tham gia trò
chơi "võng du" — một thế giới ảo do hệ thống
điều khiển. Nàng bị buộc phải tham gia, nếu
không sẽ bị mất linh hồn.
Hệ thống phát ra thông báo: "Thử thách đầu tiên:
thoát khỏi cung điện trước khi mặt trời mọc."
Nàng chạy qua hành lang, gặp một người lính trẻ,
anh ta nói: "Cậu không nên ở đây." Anh ta đưa
nàng chiếc vòng tay, bảo rằng nó sẽ giúp nàng
tránh được "tư lệnh hệ thống".
Khi mặt trời lên, nàng vẫn chưa thoát. Hệ thống
phạt nàng: bị giam trong "phòng trống",
nơi thời
gian trôi chậm, không có thức ăn, không có nước.
Nàng nghĩ đến gia đình, đến cái chết của mẹ
trong thời bao cấp. Cô đơn, nàng khóc.
Một tiếng vang lớn, cửa phòng mở. Người lính trẻ
đứng đó, mặt tái nhợt. Anh ta nói: "Tôi đã dùng
hết quyền lực để cứu cậu." Anh ta bị hệ thống
trừng phạt, bị đưa vào "chỗ trống" khác. Nàng
chạy tiếp, nhưng lần này, hệ thống không ngăn cô.
Khi nàng bước ra ngoài, thành phố biến mất. Nàng
trở về căn phòng nhỏ, nơi mẹ từng sống. Trên bàn,
có cuốn sách cũ, và dòng chữ "trọng sinh" vẫn
còn nguyên. Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy ánh sáng
bình minh.
Nàng không còn là nữ tần, không còn là hoàng đế
đa nghi. Nhưng nàng biết: cuộc đời mình đã thay
đổi.


