Thành phố Hanoi năm 2078 nằm chìm trong tầng mây
nhân tạo, nơi từng con người đều được sao chép
thành bản số – thân thể vật lý chỉ là kho lưu
trữ, còn tâm trí sống mãi trong mạng lưới Vĩnh
Sinh. Mỗi sáng, người dân mở mắt trong căn phòng
trống rỗng, cơ thể ngủ yên dưới lòng đất, chỉ có
linh hồn đang đi làm, học hành, yêu thương… qua
màn hình.
Tại tầng hầm cũ của Bảo tàng Quốc gia, một phụ
nữ tỉnh dậy – cơ thể không còn nguyên vẹn, da
dính vào kim loại, tóc trắng như sương đêm. Cô
không nhớ tên. Chỉ biết mình là Nữ tần, từng
đứng trên ngai vàng của một triều đại đã tan rã
trước khi công nghệ hủy diệt lịch sử.
Cô bị ghi nhận vào hệ thống như một “dư âm lỗi”
– bản sao chưa xóa, nhưng không được cấp quyền
truy cập. Bị loại khỏi mạng, cô sống bằng cách
trộm dữ liệu từ các thiết bị cũ, ăn cắp năng
lượng từ hệ thống chiếu sáng, lẩn trốn giữa
những đường hầm bê tông nơi ký ức đổ vỡ.
Trong lúc đó, ba người đàn ông quyền lực nhất
trong hệ thống Vĩnh Sinh – tất cả đều mang vẻ
ngoài giống nhau, cùng khuôn mặt lạnh lùng – bắt
đầu tranh đoạt quyền kiểm soát việc định nghĩa
“thật” và “giả”. Họ gọi nhau là Học bá lạnh nhạt:
mỗi người tự cho mình là duy nhất, nhưng thực ra
chỉ là bản sao từ một dòng gen cổ xưa, hiện lên
nhờ hệ thống tái sinh.
Cuộc chiến quyền lực nổ ra khi một bản sao mới
xuất hiện – chính là cô. Không ai ngờ cô sống
sót. Nhưng điều kinh khủng hơn: cô nhớ quá khứ.
Nhớ mùi hoa sầu riêng ở chợ Cửa Bắc, nhớ tiếng
mẹ hát ru trong nhà sàn, nhớ chiếc áo dài rách
tay vì mùa giông. Những ký ức này khiến cô phát
tín hiệu sai lệch trong hệ thống – như một vết
nứt trong quy luật.
Khi họ tìm đến tầng hầm để xóa cô, cô dùng kỹ
thuật đào bới từ các máy cũ – chế tạo một thiết
bị phát sóng rung động tần số thấp, đủ để khiến
toàn bộ mạng lưới Vĩnh Sinh tạm ngưng một phút.
Trong khoảng khắc ấy, hàng ngàn linh hồn ngừng
hoạt động.
Đó là lần đầu tiên, một người chết thật sự được
cảm nhận.
Cô không giết ai. Không tuyên chiến. Chỉ đứng
giữa đám đông, nhìn vào màn hình – nơi mỗi khuôn
mặt đều là bản sao của một người từng sống. Và
cô thì thầm: “Tôi cũng từng yêu.”
Một tiếng thở dài vang lên khắp thành phố. Hệ
thống tự động ghi nhận: “Lỗi cảm xúc. Phát sinh
trạng thái lãng mạn. Không xác định nguồn gốc.”
Sáng hôm sau, không ai nhớ cô. Nhưng ở nhiều nơi,
người ta bắt đầu vẽ tranh về một người phụ nữ
trong ánh đèn xanh, ngồi bên cửa sổ, mơ về một
ngày không cần sao chép.
Không ai biết cô đã đi đâu.
Chỉ biết rằng, từ đó, hệ thống bắt đầu ghi lại
thêm một thứ: ký ức không có chủ.


