Người phụ nữ tỉnh dậy giữa rừng trúc, đầu óc
trống rỗng. Mảnh giấy trong túi viết "Nữ tần"
bằng chữ Hán. Đêm đó, cô thấy ánh sáng lấp ló
giữa những tán cây, rồi toàn bộ khu rừng biến
mất.
Sáng hôm sau, cô ở trong một căn nhà gỗ ở Hà Nội,
áo dài trắng, tóc búi cao. Người đàn ông bên
cạnh gọi cô là "chị", nói rằng họ đã
kết hôn từ
lâu. Cô không nhớ anh ta, chỉ biết anh ta là bạn
trai cũ cặn bã từng bỏ rơi cô.
Đêm ấy, cô chạm vào một chiếc đồng hồ cổ, và mọi
thứ quay ngược lại. Cô trở lại thời điểm trước
khi gặp anh, nhưng lần này, cô biết cách né
tránh. Cô rời khỏi căn nhà, tìm đến chợ đêm, nơi
người Pháp bán hàng hóa đắt đỏ và người Việt
phải dùng phiếu ăn.
Một nhóm thanh niên bí ẩn mời cô tham gia hội
thảo về cách phá vỡ hệ thống. Họ nói rằng cô có
dị năng thức tỉnh, nhưng nếu không kiểm soát, cô
sẽ bị hệ thống cai trị nuốt chửng. Cô từ chối,
nhưng khi về nhà, cô phát hiện anh chồng đã chết,
máu trên sàn, cửa sổ mở toang.
Cô chạy ra đường, nghe tiếng loa phát thanh kêu
gọi "tự do", nhưng người Pháp chặn đường. Một
viên đạn bắn trúng chân cô. Cô ngất đi, và lần
nữa, thời gian quay lại. Lần này, cô chọn không
rời khỏi nhà. Cô học cách sống dưới hệ thống,
nhưng mỗi đêm, cô vẫn mơ thấy mình là nữ cường,
lãnh đạo cuộc kháng chiến.
Cuối cùng, cô phát hiện ra bản thân là một người
phụ nữ trong tương lai, bị đưa về quá khứ để
thay đổi lịch sử. Nhưng hệ thống đã phát hiện,
và cô bị bắt giữ. Trong tù, cô dùng dị năng để
phá khóa, nhưng lần này, cô không chạy. Cô đứng
trước đám đông, nói về sự thật, và cả thành phố
rung chuyển.
Hết.


