Hà Nội 1938, một đêm mưa dội. Cánh đồng trống

bên hồ Tây rung chuyển khi thi thể một thiếu nữ

được tìm thấy, tay nắm chặt một chiếc vòng đồng

cũ. Cô là Lệ, con gái nhà nho nghèo, từng bị đồn

là có "tính linh", nhưng không ai biết

cô đã bị

cưỡng bức bởi một người đàn ông lạ mặt trong

bóng tối.

Đêm đó, hoàng đế đa nghi tự mình ra lệnh điều

tra. Ông ta tin rằng kẻ giết người đang lẩn

trong cung điện, nơi các cung nữ và quan lại đều

mang theo "bùa ngải" để che giấu thân

phận. Một

quy định mới được ban hành: tất cả những người

sống trong cung phải nộp giấy tờ tuỳ thân và ký

tên lên bản cam kết không phạm tội. Ai vi phạm

sẽ bị giam giữ không xét hỏi.

Lệ bị bắt giữ vì không thể chứng minh thân phận.

Trong lúc bị giam ở tầng hầm, cô gặp một thanh

niên tên Hùng, người từng bị cho là "được

chọn"

bởi thần linh vì khả năng nhìn thấy ác quỷ. Anh

ta tiết lộ rằng Lệ không phải là nạn nhân – cô

là người đã tự ý thức được sự hiện diện của

"linh thể" trong mình, và chính cô đã

vô tình mở

đường cho nó thoát khỏi cái chết.

Cơn bão cuối tháng 9 đánh sập một phần thành cổ.

Trong cơn hoảng loạn, Hùng và Lệ trốn thoát,

nhưng bị phát hiện bởi một vệ binh. Hùng dùng

một miếng gỗ chạm khắc chữ "thần" để đánh lừa

anh ta, nhưng điều đó khiến anh ta bị nghi ngờ

là kẻ tà đạo.

Bữa tối trong cung diễn ra như thường lệ, nhưng

hoàng đế bất ngờ ngã xuống, tay nắm chặt ngực.

Mật thư trong túi ông nói rằng "linh hồn kẻ xấu

đã nhập vào người tôi". Dân chúng đổ xô đến cung

điện, cầu khấn, và bắt đầu đốt sách, hình ảnh,

mọi thứ liên quan đến "tín ngưỡng ngoại lai".

Lệ và Hùng chạy về phía ga tàu, nơi họ có thể

rời thành phố. Nhưng trên đường, một nhóm người

đàn bà áo đen chặn đường, tuyên bố rằng "thiên

mệnh đã chọn Lệ làm vật tế". Hùng bị thương, Lệ

bị bắt.

Trong lúc bị nhốt, Lệ nhớ lại lời mẹ từng dạy:

"Nếu ngươi sinh ra trong thời loạn, hãy học cách

sống như người khác". Cô mở mắt, và thấy ánh

sáng từ trong tim mình tỏa ra. Những người đàn

bà kia bỏ chạy, sợ hãi.

Sáng hôm sau, hoàng đế triệu tập toàn bộ cung

điện. Ông đọc một lá thư viết bằng chữ Nôm, rồi

tuyên bố: "Không ai còn được phép nghi ngờ người

khác. Ta đã sai, và ta sẽ sửa".

Lệ được thả tự do, nhưng Hùng không trở lại.

Người ta nói anh đã biến mất vào bóng tối, cùng

với tiếng cười của "thần linh".

Khi trời chuyển mùa, một chiếc thuyền gỗ xuất

hiện trên hồ Tây. Trên đó là Lệ, cầm theo chiếc

vòng đồng, nhìn về phía chân trời.