Người đàn ông chết trong một cuộc xung đột tại
Hà Nội năm 1942, bị bắn bởi binh sĩ Pháp vì nghi
ngờ là gián điệp. Khi mở mắt, anh thấy mình đang
nằm trong cơ thể của một thương gia người Việt,
tay cầm tờ giấy khai sinh có tên "Lý Văn
Hùng",
sống tại Saigon năm 1945.
Hệ thống bắt đầu hoạt động khi anh chạm vào đồng
hồ treo tường trong căn phòng. Đồng hồ phát ra
ánh sáng đỏ, và giọng nói trong đầu vang lên:
"Bạn đã được chuyển sang thân xác khác. Mục tiêu:
Trả thù kẻ đã giết bạn. Thời gian còn lại: 30
ngày."
Anh nhanh chóng nhận ra mình đang sống trong xã
hội tiền chiến, nơi người Việt bị áp bức bởi
thực dân Pháp, nhưng cũng có những tầng lớp mới
nổi như thương nhân và giới trí thức. Anh không
biết ai đã giết mình, nhưng biết rằng kẻ đó hiện
đang ở trong nhóm thương gia giàu có, người đã
từng giúp anh trước đây.
Trong ba ngày, anh tìm cách hòa nhập vào cuộc
sống mới, học cách giao tiếp bằng tiếng Pháp, và
nghiên cứu về các mối quan hệ trong tầng lớp
thượng lưu. Anh phát hiện ra rằng người mà anh
cần giết là một người đàn ông tên "Trần Văn
Minh", một nhà buôn vũ khí đã bán thông tin cho
Pháp, dẫn đến cái chết của anh.
Hệ thống đưa ra quy tắc thứ nhất: Mỗi lần anh sử
dụng khả năng đặc biệt (đọc suy nghĩ, dự đoán
tương lai), anh sẽ mất một phần ký ức cũ. Anh từ
chối sử dụng nó, chọn cách hành động theo lý trí
và kinh nghiệm.
Cuối cùng, anh tổ chức một buổi tiệc lớn tại nhà
riêng của Trần Văn Minh. Trong lúc rượu ngà ngà,
anh giả vờ say, và dùng lưỡi dao giấu trong áo
cắt cổ kẻ thù. Trước khi chết, Trần Văn Minh hét
lên: "Cậu không thể thay đổi quá khứ!"
Hệ thống tắt. Anh tỉnh dậy trong thân xác cũ,
nằm trên mặt đất Hà Nội năm 1942, máu loang ra
dưới cơ thể. Nhưng lần này, anh không còn là nạn
nhân. Anh nắm lấy súng, bước lên xe đạp, và rời
khỏi hiện trường.
Không ai biết anh đã sống lại, nhưng trong lòng
anh, sự thật đã thay đổi.


