Năm 1938, một cậu sinh viên Hà Nội chết vì tai

nạn giao thông. Khi mở mắt, anh thấy mình ở một

căn nhà nhỏ gần chợ Đồng Xuân, áo dài đen, tay

cầm sổ tay cũ. Người mẹ trẻ đang khóc, nói rằng

anh đã "đi lạc" sau khi chạy trốn khỏi

trường.

Anh nhận ra mình đã xuyên không về thời kỳ trước

1945, nơi thực dân Pháp kiểm soát đất nước. Hệ

thống giáo dục mới của họ cấm sử dụng chữ Nôm,

bắt buộc học tiếng Pháp và theo học các trường

kỹ thuật để phục vụ đế quốc. Gia đình anh là

tầng lớp trí thức nghèo, sống dựa vào việc in ấn

sách và bản đồ.

Trong lúc tìm cách quay lại thời đại hiện tại,

anh phát hiện ra mình có khả năng đọc được "hệ

thống" — một thứ ám chỉ những quy tắc bất thành

văn trong xã hội. Mỗi hành động đều mang theo

hậu quả, như việc xin việc ở công ty Pháp sẽ

khiến cha anh mất chức hiệu phó trường tiểu học.

Anh bắt đầu ghi chép lại những điều này, nhưng

bị người em gái phát hiện. Cô cho rằng anh đang

"lạc thời", và muốn anh giúp cô vượt

biên sang

Pháp để tránh bị bắt giữ vì hoạt động chống thực

dân. Anh từ chối, nhưng đồng ý dạy cô viết chữ

Quốc ngữ, để cô có thể làm công nhân may mặc ở

Sài Gòn.

Một ngày, anh được mời làm thư ký cho một ông

chủ xưởng in. Trong lúc sắp xếp tài liệu, anh vô

tình phát hiện ra một bản đồ secret của người

Việt đang âm mưu khởi nghĩa. Hệ thống yêu cầu

anh phải báo cáo hoặc im lặng, nhưng nếu anh

chọn im lặng, gia đình sẽ bị nghi ngờ.

Anh quyết định đưa bản đồ cho một nhóm bạn trẻ

trong trường, dù biết điều đó có thể khiến anh

bị bắt. Nhưng trước khi kịp rời đi, anh bị cảnh

sát Pháp bắt giữ. Trong lúc bị tra tấn, anh nhớ

lại lời mẹ: "Đừng để cái lạnh nhạt của ngươi che

lấp trái tim."

Cuối cùng, anh không trở về thời đại hiện tại.

Thay vào đó, anh dùng kiến thức của mình để giúp

xây dựng một hệ thống truyền thông ngầm, nơi

người Việt có thể tự do học tập và đấu tranh.

Gia đình anh dần được giải oan, và anh trở thành

một biểu tượng trong lòng thế hệ trẻ.