Hà Nội 1938, đêm mưa lất. Cầu Thê Húc rung động

dưới bước chân người đàn ông mặc áo dài đen. Ông

ta là Hùng, thợ săn tiền thưởng, được thuê theo

lệnh của một quan chức thuộc địa. Người khách

đưa ra bao giấy có hình tượng con mắt đỏ, ghi rõ:

"Đánh tan bóng tối ở nhà số 27 Phố Mã. Không cần

hỏi lý do."

Hùng đến nhà số 27. Bức tường phía sau bị cạy

phá, nền đất nhô lên như cái miệng rộng mở. Gia

đình người Pháp sống ở đó, nay chỉ còn lại xác

chết trong phòng ngủ. Một tiếng kêu rên vang lên

từ tầng hầm. Hùng cầm đèn pin xuống, thấy một

cái gương vỡ, mặt người phản chiếu không trọn

vẹn. Khi chạm tay vào, hắn nghe thấy tiếng cười

trẻ em.

Giai đoạn áp thuế mới bắt đầu. Hùng được thông

báo rằng kẻ thuê mình là một người Việt, nhưng

đã mất tích. Hắn phải tìm bằng mọi cách để thoát

khỏi vụ việc, nhưng mỗi lần quay về, cái gương

lại hiện ra thêm một khuôn mặt. Một đứa trẻ chết

đuối, một phụ nữ bị đánh đập, một người đàn ông

bị treo cổ. Tất cả đều là nạn nhân của gia đình

Pháp trước đây.

Người thân của họ, một thiếu phụ tên Lệ, đến gặp

Hùng. Cô nói rằng cha cô từng là chủ nhà, nhưng

bị hồn ma ám. Khi Hùng yêu cầu chứng cứ, cô đưa

ra một bức thư viết bằng chữ Hán, ký tên "Báo

Thù". Hùng nhận ra đây là một truyền thống cổ

xưa trong vùng: khi ai đó phạm tội, hồn ma sẽ

quay lại đòi công lý.

Áp thuế càng nặng, Hùng bị buộc phải chọn giữa

sự sống và nhiệm vụ. Một nhóm người nổi dậy xuất

hiện, yêu cầu hắn giúp họ xóa bỏ những bản án cũ.

Hùng từ chối, nhưng khi họ bắt cóc Lệ, hắn buộc

phải hành động.

Trong đêm cuối cùng, Hùng trở lại nhà số 27.

Gương vỡ phát sáng, hồn ma hiện ra. Đó là một

người đàn bà, với đôi mắt đỏ, đứng bên cạnh một

cậu bé. Hùng hiểu rằng đây là hai nạn nhân đầu

tiên. Anh ta dùng một miếng gỗ chẻ từ cây đào,

đập vỡ gương. Tiếng kêu thét vang lên, rồi im

lặng.

Sáng hôm sau, Hùng rời Hà Nội. Không ai biết anh

đi đâu. Nhưng trên đường, anh nhìn thấy một

chiếc áo dài đen khác đang đi qua phố. Gương vỡ

đã biến mất, nhưng hồn ma vẫn tồn tại, chờ đợi

người tiếp theo.