Thành phố Hanoi năm 1938, nơi ánh đèn điện lấp

lánh trên những con đường trải nhựa, nhưng trong

bóng tối của các khu chợ nhỏ vẫn tồn tại những

tín ngưỡng cổ xưa. Một thái tử ôn nhuận, người

được nuôi lớn trong lòng trại lính Pháp, bị bắt

giữ sau khi phát hiện ra bản thân là kẻ thừa kế

một gia tộc đã bị diệt vong dưới tay thực dân.

Ngày ấy, anh ta bị ép buộc cưới một thiếu nữ từ

vùng nông thôn, người mang trong mình một dòng

máu không thể tưởng tượng. Trong đêm tân hôn, cô

gái đột ngột bỏ trốn, để lại một cái bụng phình

to và một lá thư viết bằng chữ Nho, nhắc đến một

cái chết đã xảy ra cách đây hơn ba mươi năm.

Bị nghi ngờ là kẻ giết người, thái tử bị đưa ra

xét xử trước hội đồng địa phương. Nhưng khi

phiên tòa diễn ra, một người đàn ông lạ mặt xuất

hiện, khẳng định anh ta là người cha đã mất của

cô gái. Ám ảnh bởi lời nói đó, thái tử bắt đầu

tìm kiếm câu trả lời, dù biết rằng mỗi bước đi

đều có thể khiến anh ta mất mạng.

Trong lúc đó, một quy định mới được ban hành:

tất cả trẻ em sinh ra trong thời kỳ Tiền chiến

sẽ bị xem là "danh tính chưa rõ", và

nếu không

có giấy tờ hợp lệ, chúng sẽ bị tịch thu và đưa

đến các trường học do chính phủ điều hành. Đây

là luật cấm đầu tiên trong lịch sử, áp dụng cho

cả người Việt và người Pháp.

Thái tử phát hiện ra rằng đứa trẻ trong bụng cô

gái không chỉ là hậu duệ của gia tộc, mà còn là

một "đứa trẻ không có mẹ", một hiện

tượng hiếm

hoi trong văn hóa truyền thống. Khi anh ta cố

gắng tìm kiếm nguồn gốc của đứa trẻ, anh ta bị

theo dõi bởi một nhóm người lạ mặt, những người

dường như biết rất nhiều về thân phận thật sự

của anh.

Cuối cùng, trong một trận mưa lớn, thái tử bị

bắt gặp khi đang chạy trốn khỏi nhà tù cũ. Anh

ta bị thương nặng, nhưng trước khi ngất đi, anh

nhìn thấy một bức tranh cổ, vẽ cảnh một cậu bé

bị bỏ rơi bên cạnh một chiếc xe ngựa. Đó chính

là hình ảnh của anh ta khi còn nhỏ — nhưng không

phải trong rừng, mà trong một căn phòng tối, nơi

ánh sáng duy nhất là từ một chiếc đèn dầu.