Cô gái học trò bị đánh bất ngờ trong con hẻm tối,
xác nằm giữa đống rác sau khi trộm tiền mẹ gửi.
Lời cuối là tiếng khóc vang lên từ con đường xa,
rồi bóng tối nuốt lấy cô.
Khi mở mắt, cô thấy mình đang mặc áo dài tím,
đứng trước cổng trường học lớn, tiếng giảng bài
bằng chữ Hán vang vọng. Mùi hương trầm, giọng
nói nhẹ nhàng của thầy giáo, ánh mắt ngưỡng mộ
từ các bạn học. Cô không hiểu chuyện gì xảy ra,
chỉ biết mình đã trở thành Hoa khôi trường học.
Ngày đầu tiên, cô được đưa vào phòng học riêng,
nơi những nữ sinh ưu tú tập luyện thư pháp, ca
trích, và tham gia lễ hội cung đình. Cô không
thể nói rõ lý do, nhưng cảm giác như mình đã
từng sống ở đây.
Đêm thứ ba, cô phát hiện bản thân đang ngủ say
trong một căn phòng đầy hoa sen. Một người đàn
ông mặc áo dài đen đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh
lùng. Anh ta nói: "Cô không thuộc về thời đại
này." Cô tỉnh lại, lòng run rẩy.
Sau đó, cô bắt đầu nhớ lại những hình ảnh kỳ lạ:
trận chiến giữa hai phe phái trong cung, một bà
hoàng bị hãm hại, và cô chính là người gánh tội.
Cô nhận ra mình đang sống trong một cuộc "nghịch
tập nhân sinh" — một vòng lặp mà cô phải giải mã
để thoát khỏi.
Thế lực bí mật trong trường học bắt đầu theo dõi
cô. Một nhóm nữ sinh bí ẩn gọi cô là "nữ
cường",
và muốn dùng cô để đánh bại kẻ thù. Cô từ chối,
nhưng họ đe dọa: "Nếu cô không hợp tác, cô sẽ
chết lần nữa."
Đêm trước ngày lễ hội lớn, cô bị bắt giữ trong
vườn hoa. Người đàn ông áo đen xuất hiện lần nữa,
lần này cầm một bức thư cũ viết bằng chữ Hán.
Trong thư, cô đọc được tên mình — một công nương
bị giam trong cung cách đây hơn trăm năm.
Cô hiểu rằng, mỗi lần cô chết, cô được tái sinh
vào một thời kỳ khác, nhưng luôn bị kéo vào vòng
xoáy quyền lực và âm mưu. Cô phải chọn: tiếp tục
sống trong sự che chở của nhóm nữ sinh, hay đối
mặt với thực tại và tìm cách phá vỡ vòng lặp.
Cuối cùng, cô quyết định đi đến cung điện, nơi
mọi sự thật bắt đầu. Cô vượt qua hàng loạt thử
thách, bao gồm một trận đấu võ thuật với một nữ
binh, và một cuộc tranh luận với một vị thái tử.
Khi cô đặt chân vào điện, cô nhìn thấy chính
mình — một cô gái khác, đang bị trói trên ghế.
Cô la hét, nhưng người đó không phản ứng. Cô
nhận ra rằng, cô đang sống trong một "trọng
sinh" — một hành trình để sửa chữa sai lầm quá
khứ, nhưng không thể thay đổi tương lai.
Cô quay lại trường học, tâm trạng nặng nề. Nhưng
lần này, cô không còn sợ hãi. Cô biết mình phải
tiếp tục sống, dù không biết liệu lần sau cô sẽ
được tái sinh vào đâu.


