Nữ tần bị đâm xuyên tim bởi kẻ phản bội trong

một trận chiến tại Hanoi 1945, xác nàng bị vứt

xuống sông. Trong khoảnh khắc trước khi mất,

nàng thấy mình đang nằm giữa đồng lúa, mặc áo

cúc mỏng, tiếng gió thoảng qua lối đi nhỏ. Cô

gái trẻ này không biết mình đã xuyên không đến

thời cổ đại, nơi mà quyền lực thuộc về vua chúa

và địa vị được quyết định bởi huyết thống.

Trong đêm đầu tiên, nàng bị bắt giữ vì nghi ngờ

là người lạ mặt, bị tra tấn để buộc phải tiết lộ

bí mật. Nhưng nàng nhớ lại: đây là thời kỳ chưa

có điện, chưa có xe hơi, chưa có quốc gia Việt

Nam. Nàng nhận ra mình đã xuyên không đến một

thế giới khác, nơi mà các triều đại phong kiến

còn tồn tại.

Bọn họ dùng hình thức "thế thân" để

trừng phạt

kẻ vi phạm luật lệ, giam cầm người không có giấy

tờ tùy thân. Nàng bị đưa đến hoàng cung, nơi vua

đang tìm kiếm người kế thừa. Một tiểu thư quý

tộc bị bệnh, và vua yêu cầu tìm người có cùng

máu với nàng để thay thế.

Nàng từ chối, nhưng bị giam trong một phòng kín,

nơi chỉ có ánh đèn dầu và âm thanh của những

bước chân nện đất. Khi đêm thứ ba, nàng phát

hiện ra một cuốn sách cũ, viết bằng chữ Hán, nói

về "thế thân" – một thuật pháp giúp

người sống

lại nhờ đổi lấy linh hồn người khác.

Nàng bắt đầu nghiên cứu, tìm cách mở cửa sổ để

thoát khỏi cung điện. Nhưng mỗi lần cố gắng,

nàng đều bị phát hiện, bị đánh đập, bị tra tấn.

Một lần, nàng nghe thấy lời thì thầm của một nô

lệ: "Đừng chạy, hãy học cách sống như họ."

Cuối cùng, nàng hiểu rằng để cứu thế giới, nàng

phải chấp nhận thân phận mới. Nàng giả làm tiểu

thư quý tộc, học cách nói chuyện, ăn uống, và cử

chỉ của tầng lớp thượng lưu. Nhưng nàng cũng

phát hiện ra một âm mưu: vua muốn sử dụng "thế

thân" để giết một kẻ thù chính trị, và nàng là

người được chọn.

Trong đêm trăng tròn, nàng đứng trước bàn thờ

thần linh, chuẩn bị thực hiện phép thuật. Nhưng

nàng không làm theo ý đồ của vua. Thay vào đó,

nàng dâng lên một bản án: "Nếu ta chết, thì cả

vương triều sẽ bị diệt vong."

Vua hoảng sợ, nhưng không thể dừng lại. Nàng

nhắm mắt, niệm chú, và trong khoảnh khắc, nàng

cảm thấy linh hồn mình bị rút ra. Nhưng khi mở

mắt, nàng không thấy mình ở cung điện, mà đang

đứng giữa rừng tre, áo vá sờn, tay nắm chặt một

chiếc rổ đựng gạo.

Nàng trở lại thời hiện đại, nhưng không phải là

người xưa. Nàng là một phụ nữ nghèo, sống trong

vùng nông thôn, nơi mà người ta vẫn tin vào

thuyết "thế thân". Nàng không nhớ rõ

mình đã làm

gì, nhưng biết rằng nàng đã hoàn thành điều cần

thiết.

Tại cung điện, vua chết trong cơn sốt, và hoàng

tử kế nhiệm tuyên bố bãi bỏ luật "thế thân".

Nước nhà bắt đầu thay đổi, nhưng nàng không còn

quan tâm. Nàng chỉ biết rằng, dù là ai, nàng đã

cứu thế giới.