Thành La Thành sụp đổ, người phụ nữ trẻ bị bắt

giữ bởi quân Hán. Cô được giao cho một thái tử

ôn nhuận – người sẽ dùng thân xác cô để thay thế

vị hôn phu đã mất. Trong cung điện trống rỗng,

cô học cách che giấu sự thật, giả vờ là nàng

công nương bị mất trí nhớ.

Đêm thứ ba, hoàng đế phát hiện sự sai lệch. Một

lệnh truyền đến: "Giết nàng, lập thái tử

mới."

Nhưng thái tử ôn nhuận từ chối, nói rằng "Nàng

là vợ ta, dù không còn ký ức".

Cô bị giam trong ngục tối, nơi có tiếng vọng của

những linh hồn bị bỏ rơi. Mỗi đêm, cô thấy mình

quay lại thời điểm trước khi bị bắt – lần nữa,

lần nữa, lần nữa. Một luật bí mật: mỗi lần hồi

sinh, cô phải đánh đổi một mảnh ký ức quý giá.

Thái tử ôn nhuận tìm thấy cô trong ngục. Anh

không hỏi, chỉ đưa tay ra. Cô chấp nhận, nhưng

lần này, cô chọn không quên. Ký ức về mẹ, về nhà,

về cái chết của cha – tất cả trở thành vũ khí

chống lại ám ảnh.

Khi hoàng đế quay lại, anh thấy hai người cùng

nhau đứng trên bệ đá. Thái tử ôn nhuận nói:

"Nàng không cần phải thay thân đổi phận. Nàng đã

là ta." Hoàng đế giận dữ, nhưng không dám giết –

vì trong mắt cô, anh thấy một ánh sáng lạ, như

thể cô đã vượt qua thời gian.

Cô không trở về thời hiện đại. Cô ở lại, trong

thân xác của người khác, nhưng với tâm hồn riêng.

Thành La Thành vẫn tồn tại, nhưng giờ đây, nó

không còn là nơi của kẻ lừa đảo và kẻ bị lừa. Nó

là nơi của sự thật, dù đắt giá.