Làng Vọng Tín nằm sâu trong vùng đất Hoa Lư, nơi
mùa màng chết dần từ năm 1923 khi cây bồ đề cổ
ngã xuống giữa sân đình, không còn rụng lá vàng,
chỉ rụng những quả đen nhánh, vỡ ra thành khói
đỏ. Người dân tin rằng thần đất đã mất lòng, nên
sinh ra hệ thống "tế lễ tháng" — mỗi
tháng phải
nộp một người con trai hoặc gái để giữ cân bằng
âm dương. Thế giới này không còn là đất trời
bình thường; từng cơn gió đều có tiếng thì thầm,
từng bóng tối đều mang hình dáng ai đó từng chết
vì thất tín.
Trong làng, Mai Anh – hoa khôi trường học cũ ở
Hà Nội – bị gia đình gả cho một tên trưởng tộc
tị nạn từ Bắc Kỳ, vì mẹ cô từng bị phạt vì dám
xin lương thực ngoài bảng phân phối. Cô chạy
trốn vào đêm rằm, mang theo chiếc áo dài trắng
và một đồng tiền bạc đã bị cấm đeo từ năm 1940.
Trên đường, cô gặp một con chó đen không mắt,
dẫn cô đến một ngôi miếu bỏ hoang bên khe suối,
nơi nền đá khắc dòng chữ: “Người nào bước vào,
sẽ trả nợ đời trước.”
Bên trong, cô thấy một chiếc gương sứt mẻ phản
chiếu hình ảnh của mình – nhưng trên vai lại có
dấu vết tay người đàn ông xưa, từng bị giết vì
trộm một pho tượng thần. Một giọng nói không lời
vang lên: “Nữ tần đã quay về.” Cô hiểu ngay – cô
chính là thân xác tái sinh của một nữ quan trong
triều đình cổ, người từng bị treo cổ vì dám mở
kho lương cứu dân. Thế giới cổ đại giờ đây không
còn là lịch sử, mà là một hệ thống sống động:
mọi hành động đều ghi nợ tâm linh, mọi lựa chọn
đều khiến thế giới nghiêng về một hướng.
Khi cô định quay lại làng, mưa bỗng đổ ào ào,
nước chảy thành dòng rạch đỏ. Những đứa trẻ
trong làng xuất hiện với khuôn mặt trơ trọi,
không miệng, không mắt – chúng là linh hồn những
người đã bị tế. Chúng giơ tay về phía cô, gọi
tên bà nội cô – người từng bị giết vì không chịu
nộp con trai đầu lòng. Cô đứng giữa vòng tròn,
biết nếu trở về, cô sẽ phải lấy chồng để giữ yên
làng – nhưng nếu không, cả làng sẽ chết đói, và
thế giới sẽ rơi vào vĩnh viễn u ám.
Cô rút chiếc áo dài ra, đốt cháy trước miếu.
Khói bay lên, tan thành hàng ngàn cánh bồ đề
trắng – lần đầu tiên trong 60 năm, bồ đề nở hoa.
Người dân trong làng thấy ánh sáng lóe lên từ
khu rừng, và từ hôm ấy, cây bồ đề bắt đầu nở hoa
vàng. Nhưng tại ngôi miếu, chỉ còn lại một chiếc
gương vỡ, trên đó in dòng chữ mới: “Nữ tần không
còn là người, mà là pháp tắc.”


