Cô Lệ Thanh tỉnh dậy giữa đồng lúa trống trải,
không nhớ mình đến từ đâu. Mùi đất ẩm và tiếng
gió qua lá tre là tất cả những gì cô còn nhớ.
Trên tay cô là một mảnh giấy ghi chữ "Huyền
huyễn", kèm theo dòng lệnh: "Đây là
thế giới của
bạn. Làm ruộng để phát gia, hoặc chết".
Bên cạnh cô là một người đàn ông mặc áo sơ mi
trắng, tay cầm cuốc, ánh mắt lạnh như băng. Anh
gọi mình là Tùng, nhưng không ai biết thật sự
anh là ai. Cô nhận ra anh có khả năng điều khiển
thời gian, nhưng chỉ khi cô làm theo luật lệ của
hệ thống: "Tự lực, tự cường, tự sinh tồn".
Lệ Thanh bắt đầu làm ruộng, nhưng mỗi lần xới
đất, cô thấy lòng mình đau đớn. Dù cố gắng,
ruộng của cô luôn khô hạn. Tùng đứng bên, im
lặng, rồi nói: "Ngươi chưa hiểu bản thân. Cái
chết không phải là kết thúc, mà là khởi đầu".
Một ngày, cô phát hiện ra mình có thể "trọng
sinh" – mỗi lần chết, cô sẽ trở lại điểm bắt đầu,
nhưng với ký ức cũ. Nhưng hệ thống có giới hạn:
"Trọng sinh không phải là phép màu. Mỗi lần,
ngươi mất đi một phần tâm hồn".
Tùng bỗng biến mất. Lệ Thanh tìm kiếm anh trong
rừng sâu, nơi có những con quỷ đất, những bóng
ma của người đã chết vì nghèo đói. Cô gặp một bà
cụ già, người biết về hệ thống. Bà bảo: "Hệ
thống này không phải do ai tạo ra. Nó là kết quả
của một cuộc chiến giữa hai thế giới. Bạn là
người được chọn để phá vỡ nó".
Lệ Thanh quyết định đánh đổi phần tâm hồn cuối
cùng để mở khóa một cánh cổng. Cô chạy về đồng
lúa, nơi cô từng làm ruộng, và ném cuốc xuống
đất. Một trận mưa lớn ập đến, cây lúa nảy mầm,
và cô thấy Tùng đứng sau lưng, ánh mắt dịu dàng
hơn.
Hệ thống tan rã. Thế giới huyền ảo sụp đổ. Lệ
Thanh tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ ở Hà Nội, năm
1980. Trên bàn là một cuốn nhật ký viết bằng
tiếng Việt, ghi: "Tôi là người sống sót. Tôi sẽ
kể lại câu chuyện này".
Cô nắm chặt cuốn nhật ký, biết rằng cuộc đời
mình đã thay đổi mãi mãi.


