Thái tử bị chém đứt tay trong lễ đăng quang, máu

chảy thành chữ Hán. Mắt anh tối sầm, thân thể

rơi xuống mặt nước lạnh. Khi mở mắt, anh thấy

mình ở một nơi khác — trời xanh cỏ biếc, tiếng

chim hót vang.

Trên đỉnh núi, ông chủ nhà họ Cố gật đầu. Anh

được giao nhiệm vụ: tìm và bảo vệ nữ tần bị mất

trí nhớ, người đang ngủ say trong lăng mộ đá.

Gia tộc hào môn đã phái người theo dõi từ lâu,

chờ cơ hội bắt giữ cô.

Nữ tần tỉnh lại, nhớ ra tên là Lan. Cô không

biết mình là ai, chỉ biết sợ ánh sáng và run rẩy

khi nghe tiếng chuông đồng. Thái tử đưa cô về

phủ, nhưng đêm đó, nhóm người lạ đột nhập. Họ

dùng bùa chú để bắt cóc cô, bỏ lại một lá thư

viết bằng mực đỏ.

Thái tử chạy theo, đuổi đến rừng trúc. Đêm mưa,

anh bị bắn trúng vai. Máu chảy, anh nhớ ra điều

cấm kỵ: trong thế giới này, không được dùng máu

người để chữa bệnh. Anh cố gắng đứng dậy, nhặt

chiếc gậy gỗ, đập vỡ chiếc đèn thần kỳ mà kẻ xấu

để lại.

Lan tỉnh lại, nhìn thấy anh. Cô gọi tên anh, rồi

ôm chặt. Trong lúc đó, tiếng bước chân vang lên.

Người của gia tộc hào môn đến, muốn cướp cô.

Thái tử giơ gậy, phát hiện mình có thể dùng lực

lượng thần bí từ máu đã mất. Anh đánh bay ba

người, nhưng vết thương trên vai tái phát.

Cuối cùng, anh đưa Lan về phủ. Trong phòng, anh

đặt cô xuống giường, rồi tự tay nấu canh xương

gà. Lan uống xong, nhớ lại tất cả: cô là tiểu

thư nhà họ Trần, bị bắt cóc vì danh dự. Thái tử

nói rằng anh sẽ làm chồng cô, dù không còn tay.

Đêm đó, anh nằm bên cạnh cô, nghe tiếng gió thổi

qua cửa sổ. Trong giấc mơ, anh thấy mình trở về

thời đại thực, tay vẫn nguyên vẹn. Nhưng khi

tỉnh, anh biết rằng đây là thế giới mới, nơi

tình yêu có thể vượt qua cả phép thuật.