Một buổi sáng mùa đông, trong căn hộ cũ ở Hà Nội,
Túy bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Bên ngoài là
một người đàn ông lạ, đưa cho cô một chiếc vòng
tay bằng đồng, nói rằng cô đã được chọn để trở
về thời điểm năm 1942. Cô từ chối, nhưng chiếc
vòng tự động bong ra khỏi cổ cô và bay vào tay
anh.
Cô tỉnh lại giữa phố Hàng Đào, mặc áo dài, tay
cầm túi xách da. Người dân xung quanh nhìn cô
với ánh mắt kỳ lạ, như thể cô là kẻ đột nhập. Cô
chạy về phía ga tàu, tìm cách quay lại hiện đại,
nhưng mọi thứ đều thay đổi — đường sá, âm thanh,
thậm chí cả mùi gió.
Trong lúc cố gắng hòa nhập, cô phát hiện ra mình
có khả năng đọc suy nghĩ của người khác. Cô dùng
điều này để trốn tránh sự theo dõi của một nhóm
người bí ẩn, những người gọi cô là "Người Đến Từ
Tương Lai". Họ nói rằng thế giới hiện tại đang
sụp đổ do một cuộc chiến tranh chưa xảy ra, và
chỉ có cô mới có thể ngăn chặn nó.
Túy từ chối, nhưng khi một trận mưa lớn xảy ra,
làm sập cầu Long Biên, cô thấy hàng ngàn người
chết. Cô quyết định hành động. Cô giả vờ là một
nhà báo, tìm cách tiếp cận các quan chức Pháp và
Việt Nam, dùng khả năng đọc suy nghĩ để biết
được kế hoạch âm mưu.
Một đêm, cô bị bắt giữ bởi mật vụ. Trong tù, cô
phát hiện ra mình đã mang thai. Cô không nhớ ai
là cha đứa trẻ, nhưng cảm giác đó thật rõ ràng.
Cô dùng khả năng đọc suy nghĩ để tìm kiếm thông
tin, và phát hiện ra rằng đứa trẻ sẽ sinh ra
trong một gia đình nổi tiếng, sẽ trở thành một
lãnh đạo quan trọng.
Cô thoát khỏi tù, mang theo đứa trẻ, và chạy tới
Saigon. Tại đây, cô gặp một người đàn ông tên
Minh, người từng là bạn thân của cô trong tương
lai. Anh không nhận ra cô, nhưng cô biết anh sẽ
là người giúp cô ngăn chặn thảm họa.
Khi chiến tranh bùng nổ, Túy dùng thông tin từ
quá khứ để thay đổi các quyết định chính trị. Cô
ngăn chặn một cuộc tấn công, cứu sống hàng ngàn
người. Nhưng khi mọi chuyện ổn định, cô bị mất
quyền lực đọc suy nghĩ. Cô không còn biết ai là
bạn, ai là thù.
Cuối cùng, cô rời khỏi Saigon, mang theo đứa trẻ,
và trở về hiện tại. Cô không nhớ rõ mình đã làm
gì, nhưng khi quay lại căn hộ, cô thấy chiếc
vòng tay đã biến mất. Cô ngồi bên cửa sổ, nghe
tiếng xe cộ qua lại, và cảm thấy lòng nhẹ nhàng
hơn.
Đứa trẻ ngủ say trong lòng cô, và cô biết rằng,
dù không nhớ hết, cô đã làm đúng điều cần làm.


