Anh tỉnh dậy giữa phố cổ Hanoi, áo sơ mi sờn,
tay run rẩy. Không biết mình là ai, chỉ biết có
một ký ức mơ hồ về chiếc đồng hồ vàng và tiếng
cười của một người phụ nữ. Bước ra đường, anh
thấy mọi thứ khác lạ: xe máy điện, biển hiệu
bằng chữ cái nước ngoài, và một ánh sáng lấp
lánh trên mái nhà.
Một người đàn bà đứng trước cửa hàng bán trà đá
gọi anh bằng tên anh không hiểu. Cô nói anh là
"tổng tài", nhưng anh chỉ cười. Cô đưa
cho anh
một tấm thẻ nhựa, in dòng chữ "Hệ thống
Linh Dị".
Anh hỏi cô về quá khứ, nhưng cô chỉ lắc đầu.
Trong ngày đầu tiên, anh phát hiện ra rằng mọi
người đều tin vào "linh dị" như một phần của
cuộc sống. Những con người có thể đọc tâm, chữa
bệnh bằng âm thanh, hoặc nhìn thấy ma quỷ. Anh
không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi. Thay vào
đó, anh bắt đầu theo dõi một nhóm người tụ tập
trong công viên, nơi họ gọi nhau là "Công
Tộc".
Đêm đó, anh bị tấn công bởi một bóng đen trong
ngõ. Một người đàn ông đeo mặt nạ bước ra, nói
rằng anh đã trốn tránh quá lâu. Anh chạy, nhưng
bị bắt lại. Người đàn ông nói: "Ngươi đã từng là
chủ của hệ thống này. Giờ ngươi phải trả giá."
Anh được đưa đến một ngôi nhà cũ, nơi có một bàn
thờ lớn, khắc chữ "Linh Dị". Trên đó, một bức
ảnh cũ ghi lại hình ảnh anh và người phụ nữ kia.
Anh nhớ ra, cô là vợ anh, và anh từng là tổng
tài của một công ty bí mật chuyên điều phối các
năng lực siêu nhiên.
Nhưng anh đã mất trí nhớ vì một sự cố trong hệ
thống. Người đàn ông mặt nạ là kẻ thù, muốn lấy
lại quyền kiểm soát. Anh phải đánh mặt anh ta,
nhưng không biết làm sao. Trong lúc đó, người
phụ nữ xuất hiện, nói rằng anh vẫn còn cơ hội
nếu anh dùng tình cảm để kết nối với người khác.
Anh đi đến chợ đêm, gặp một thiếu nữ nghèo, đang
bán hoa. Cô gọi anh là "anh trai", và
kể về giấc
mơ của cô: thấy anh trong ánh đèn vàng. Anh cảm
thấy một chút ấm áp, lần đầu tiên sau nhiều năm.
Cuối cùng, anh quay lại chỗ cũ, đối mặt với kẻ
thù. Anh không dùng sức mạnh, mà dùng lời nói,
kể về tình yêu và sự hy sinh. Kẻ thù giật mình,
rồi bỏ đi. Anh nhận ra, hệ thống linh dị không
cần sự bạo lực — nó cần lòng nhân hậu.
Anh rời khỏi nhà, bước vào ánh đèn phố thị.
Trong tim anh, có một sự yên bình chưa từng có.


