Anh ta tỉnh dậy giữa đêm, tiếng chuông điện

thoại vang lên trong căn phòng trống. Từng mảnh

ký ức vỡ vụn, rồi ánh sáng đỏ từ màn hình điện

thoại phun trào — một tin nhắn ngắn: “Cô ấy đang

ở bệnh viện.” Anh không biết cô là ai, nhưng

trái tim đập nhanh hơn bình thường.

Trong túi áo, anh tìm thấy chiếc thẻ công nhân,

dính máu và bụi bẩn. Cửa nhà trọ mở ra, gió lạnh

thổi qua cánh cửa gỗ mục. Anh bước ra đường, nơi

ánh đèn đường chập chờn như những con mắt đang

nhìn theo. Người đi đường ít ỏi, mặt họ nhợt

nhạt, như thể đã quen với cái chết.

Anh đến bệnh viện, nơi bác sĩ đang nói chuyện

với một phụ nữ tóc bạc. Cô ấy khóc, tay run rẩy.

Anh nghe thấy tên của mình được nhắc đến, nhưng

không nhớ. Khi cô ấy chạy tới ôm anh, anh cảm

thấy một lực lạ xộc vào cơ thể — như có gì đó

đang cố gắng chiếm lấy tâm trí anh.

Đêm đó, anh nằm trên giường bệnh, nghe tiếng

vọng âm u từ họng người phụ nữ kia. Cô ấy gọi

anh là “người đánh bóng trăng” — một thuật ngữ

cũ, được dùng trong tín ngưỡng dân gian. Anh

không hiểu, nhưng khi mở mắt, anh thấy ánh trăng

lấp ló sau cửa sổ, như thể nó đang chờ đợi.

Sáng hôm sau, anh phát hiện ra mình có thể nhìn

thấy những bóng đen lơ lửng trong không khí.

Chúng lướt qua người qua lại, hút hồn họ từng

chút một. Anh bắt đầu theo dõi, thấy chúng tập

trung ở khu chợ đêm, nơi người ta mua bán bằng

phiếu lương thực. Một người đàn ông già bị chúng

kéo xuống, miệng kêu van, nhưng không ai nghe.

Anh thử dùng tay chạm vào bóng đen, và một cú

sốc điện chạy dọc xương sống. Anh nhận ra mình

có thể xua đuổi chúng nếu biết cách. Nhưng mỗi

lần làm vậy, anh cảm thấy cơ thể suy yếu, như

thể một phần nào đó của anh đang bị mất đi.

Một người phụ nữ trẻ xuất hiện, đưa cho anh một

tấm ảnh cũ. Trên đó là anh, đứng bên cạnh cô ấy,

cả hai mặc áo dài, khuôn mặt nghiêm nghị. Cô ấy

nói rằng anh từng là đặc công, bị đánh đổi mạng

sống để che giấu một bí mật lớn. Giờ đây, anh đã

trở lại, nhưng không còn nhớ.

Khi anh cố gắng nhớ lại, bóng đen tấn công mạnh

hơn. Chúng muốn lấy đi ký ức cuối cùng của anh.

Anh phải chọn: tiếp tục sống như người lạ, hay

chấp nhận đau đớn để giành lại quá khứ.

Cuối cùng, anh đứng trước cổng bệnh viện, tay

nắm chặt tấm ảnh. Ánh trăng vẫn chiếu xuống, như

một lời nhắc nhở. Anh bước vào, nơi người phụ nữ

kia đang chờ. Trong đôi mắt cô, anh thấy một

điều gì đó quen thuộc — và một sự hy vọng chưa

tắt.