Thành phố Hanoi năm 1943, một bệnh viện tư nhân

nhỏ nằm trong khu phố cổ. Bác sĩ Thiên Tài Lê

Văn Hùng đang khám cho một bệnh nhân bị sốt rét

khi tiếng còi báo động vang lên. Lực lượng Pháp

bắt giữ một nhóm người nổi dậy, và Hùng bị bắt

cùng họ. Trong lúc chạy trốn, anh đập vào một

chiếc đèn đồng lạ, bất ngờ bị kéo vào không gian

khác.

Anh tỉnh lại ở một làng hẻo lánh thời Tiền Chiến,

nơi dân chúng tin vào phép thuật và tu tiên. Một

bà cụ già đưa anh về nhà, nói rằng anh là "thần

y" được trời đất gửi đến để cứu một đứa trẻ bị

bệnh kỳ quái. Hùng không biết cách chữa trị bằng

y học hiện đại, nhưng thấy mình có thể cảm nhận

năng lượng trong cơ thể người bệnh. Anh bắt đầu

dùng kiến thức y khoa kết hợp với những phép tu

tiên đơn giản mà bà cụ dạy.

Một hôm, một thiếu nữ đến cầu cứu. Cô bị "hồn ma

ám", đau đớn dữ dội. Hùng dùng bấm huyệt và

thuốc cổ truyền, nhưng không hiệu quả. Trong lúc

tìm cách giải quyết, anh phát hiện ra cô gái là

con gái của một quan chức địa phương, người đã

từng mưu toan giết anh trong quá khứ. Hùng hiểu

rằng đây không chỉ là bệnh thông thường, mà là

một cuộc trả thù từ kiếp trước.

Đêm đó, anh bị ám ảnh bởi giấc mơ về một trận

chiến cổ xưa, nơi anh là một tu sĩ bị giam cầm

trong một vòng tròn phép thuật. Khi tỉnh lại,

anh thấy mình có thể điều khiển năng lượng trong

cơ thể, như thể một phần của anh đã thức tỉnh.

Anh quyết định dùng sức mạnh này để giải cứu cô

gái, dù biết rằng hành động này sẽ khiến anh trở

thành mục tiêu của kẻ thù.

Trong lúc chuẩn bị cho buổi lễ giải oan, Hùng bị

một nhóm tu sĩ bí ẩn tấn công. Họ cho rằng anh

là "đại tội nhân" vì phá vỡ cân bằng giữa thế

giới sống và ma giới. Hùng bị đánh ngất, nhưng

trước khi mất, anh dùng lực lượng mới để xé toạc

không gian, quay trở về thời hiện đại.

Khi tỉnh lại, anh đang nằm trong bệnh viện cũ,

nhưng mọi thứ đều khác. Những bệnh nhân không

còn bị sốt rét, mà là những căn bệnh kỳ lạ do

"độc khí" từ thời cổ đại. Hùng hiểu

rằng anh đã

mang theo năng lượng từ thế giới kia. Anh bắt

đầu nghiên cứu cách kiểm soát nó, nhưng biết

rằng nếu không cẩn trọng, anh sẽ trở thành mối

đe dọa lớn hơn cả cái chết.

Cuối cùng, anh đứng trước một bệnh nhân bị bệnh

nặng, mắt đục, tay run. Đây là lần đầu tiên anh

dùng sức mạnh mới để chữa bệnh. Mắt anh sáng lên,

và bệnh nhân dần hồi phục. Nhưng trong lòng anh,

nỗi bi thương vẫn tồn tại — anh không thể quay

lại thế giới cổ đại, và cũng không thể quên được

những gì đã xảy ra.