Nữ tần bị ám sát trong một vụ cướp ở Hà Nội năm
1980. Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang đứng giữa
chợ Bến Thành, áo vải sờn cũ, chân trần, tay cầm
tờ giấy bạc in hình Bác Hồ. Trong đầu vang lên
tiếng thì thầm: "Bạn có thể mang thứ gì đó từ
quá khứ đến tương lai, nhưng chỉ được buôn bán
theo hệ thống."
Cô nhanh chóng nhận ra mình có khả năng mở "cửa
hàng xuyên không", nơi có thể mang đồ vật từ
thời kỳ tiền chiến hoặc từ các thế giới khác đến.
Nhưng mỗi lần sử dụng dị năng, cô phải trả giá
bằng một phần ký ức — và nếu vượt quá số lần quy
định, cô sẽ mất hoàn toàn trí nhớ.
Một người đàn ông lạ mặt đến tìm cô, đưa ra hợp
đồng: "Tôi cần một chiếc đồng hồ vàng từ năm
1935. Đổi lấy một tấm ảnh gia đình trong thời
bao cấp." Cô đồng ý, nhưng sau khi giao hàng, cô
phát hiện ra ảnh đó là của chính cô, chụp khi
còn nhỏ — một điều không thể xảy ra nếu cô chưa
từng sống qua thời kỳ đó.
Lệnh cấm buôn bán xuyên không được ban hành sau
sự kiện "Tháng Tám 1945", khi một nhóm người
dùng dị năng để đổi chác vũ khí và thuốc men,
làm lật đổ trật tự xã hội. Luật mới quy định:
"Không được mang bất kỳ vật phẩm nào từ quá khứ
đến hiện tại nếu không có giấy phép của Chính
phủ."
Cô tiếp tục buôn bán, nhưng mỗi lần đều phải
giấu thân phận. Một lần, cô mang về một cuốn
sách viết bằng chữ Hán, tưởng là tài sản văn hóa.
Nhưng khi đưa vào chợ, nó biến thành một cuộn
giấy trắng, và cô bị bắt gặp. Lực lượng an ninh
đến, yêu cầu cô phải "đóng góp" một
phần ký ức
để đổi lấy sự im lặng.
Trong lúc chạy trốn, cô gặp lại người đàn ông
kia, người giờ đây gọi mình là "tổng
tài". Anh
ta đưa cô một chiếc vòng tay cổ, nói: "Đây là
chìa khóa để bạn thoát khỏi hệ thống. Nhưng hãy
cẩn thận — mỗi lần mở cửa, bạn sẽ mất một phần
linh hồn."
Cô quyết định dừng buôn bán. Nhưng khi đêm xuống,
cô thấy mình đang đứng trước cửa hàng xuyên
không, tay run rẩy, chuẩn bị mở lần cuối. Trong
lòng, cô biết rằng mình sẽ không thể quay lại
như xưa.


