Cô gái trẻ bị nhốt trong căn hộ cao tầng, cửa

khóa bằng mã số không thể phá vỡ. Điện thoại bị

cấm, mạng internet bị chặn. Chỉ có tiếng xe cộ

ồn ào bên ngoài và ánh đèn neon chập chờn từ tòa

nhà đối diện. Cô là nữ tần, nhưng không còn

quyền lực nào.

Người đàn ông đứng sau màn hình gọi cô là "đệ tử

phản đồ". Ông ta đưa ra điều kiện: nếu cô tìm

được ba vật dụng bị mất trong vòng bảy ngày, ông

sẽ thả cô đi. Nếu không, cô sẽ bị giam đến khi

chết. Cô biết đó là trò chơi, nhưng không biết

ai đang chơi.

Ngày thứ ba, cô phát hiện chiếc vòng tay của

mình bị cất ở văn phòng công ty anh ta. Cô giả

vờ làm việc tại một quán cà phê gần đó, quan sát

từng bước đi của anh. Anh ta không biết cô là ai,

nhưng nhìn thấy cô lần đầu tiên. Một cái nhìn

thoáng qua, nhưng đủ để anh ta nhận ra cô.

Ngày thứ năm, cô lấy được chiếc vòng, nhưng bị

bắt gặp. Anh ta không la hét, chỉ hỏi: "Sao cô

lại ở đây?" Cô không trả lời. Anh ta nói: "Cô

không thuộc về nơi này." Cô hiểu ý anh, nhưng

không dám tin.

Ngày thứ bảy, cô đến văn phòng lần cuối. Anh ta

chờ sẵn, cầm theo một tập hồ sơ. Trong đó có tên

cô, tên cha cô, và một bức ảnh cũ chụp hai người

họ cùng nhau. Anh ta không cười. Anh ta nói: "Cô

không cần phải chạy trốn nữa." Cô rơi xuống sàn,

khóc. Anh ta kéo cô dậy, ôm cô.

Cô thoát khỏi căn phòng, nhưng không thể quên

những gì đã xảy ra. Anh ta trở thành tổng tài,

nhưng không phải vì tiền. Anh ta muốn cứu cô,

nhưng không thể. Cô trở thành một phần của hệ

thống mới, nơi người nghèo bị kiểm soát, và

người giàu quyết định tương lai.

Cô sống trong thành phố hiện đại, nhưng không

còn là nữ tần. Cô là một người phụ nữ bị giam

trong chính cuộc đời mình.