Cô gái trẻ Diệu Linh đột ngột xuất hiện giữa

rừng tràm ở Đồng Tháp Mười năm 1978. Tấm áo bà

ba và ví tiền bằng da bò là tất cả những gì cô

mang theo. Cô tỉnh lại bên cạnh một người đàn

ông lạ mặt, đang cầm tấm giấy tờ có chữ ký của

mẹ cô. Anh ta gọi cô là "Linh", nhưng

cô không

nhận ra mình.

Trong làng, mọi người gọi cô là "con gái nhà họ

Trần" — một gia đình từng giàu có, nay chỉ còn

lại vài mẫu đất và tiếng xấu vì tranh chấp quyền

thừa kế. Diệu Linh phát hiện ra mình đã trọng

sinh, nhưng không nhớ tại sao. Cô bắt đầu tìm

kiếm câu trả lời, đồng thời tránh xa một người

phụ nữ tên Hạnh, người được cho là "yêu nữ ma

đầu" đã dùng tà thuật để chiếm đoạt gia sản.

Hạnh liên tục đưa ra các thử thách: cấy lúa

trong mùa khô, nấu cơm bằng củi cũ, và đi bán

hàng rong dưới trời nắng. Mỗi lần Diệu Linh vượt

qua, Hạnh lại đưa ra một điều kiện mới, càng

ngày càng độc ác. Một quy định bất thành văn

trong làng cấm ai phá vỡ sự cân bằng giữa địa

chủ và dân nghèo. Nếu Diệu Linh muốn sống sót,

cô phải tuân thủ.

Trong lúc đó, Diệu Linh bắt đầu thấy những hình

ảnh kỳ lạ: một con rắn vàng bám vào cánh tay cô,

một âm thanh gọi tên cô từ trong lòng đất. Cô

biết mình không đơn độc. Một lực lượng nào đó

đang quan sát cô, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp

để hành động.

Đêm hôm đó, Hạnh dẫn cô đến một ngôi mộ cổ. Cô

bị trói vào cây đa, miệng bị bịt kín. Dưới ánh

trăng, Diệu Linh thấy mình đang nói bằng giọng

khác, như thể có ai đó đang điều khiển cô. Khi

cô gỡ được miếng dán, cô phát hiện ra mình đang

nói: "Tôi là người thừa kế thật sự".

Hạnh hoảng hốt, bỏ trốn. Diệu Linh tỉnh lại

trong rừng, không nhớ gì sau đó. Nhưng khi trở

về làng, cô phát hiện ra mình đã được cấp quyền

sử dụng mảnh đất mà Hạnh đã chiếm giữ. Mọi người

nhìn cô bằng ánh mắt khác, như thể họ đã biết cô

sẽ thắng.

Diệu Linh không biết mình đã làm gì, nhưng cô

biết rằng cô đã vượt qua thử thách cuối cùng. Cô

không cần tiền hay quyền lực — chỉ cần sống thật,

và không để ai lợi dụng cô nữa.