Người phụ nữ trẻ bị bắt buộc tham gia lễ cưới
với chủ tịch công ty nhà nước, dù không hề biết
mặt chú rể. Trong ngày lễ, cô phát hiện mình đã
bị giam trong căn hộ riêng, nơi từng là nơi sống
của người mẹ đã mất.
Đêm hôm đó, cô thấy một bức thư cũ trong ngăn
kéo, nói về cuộc hôn nhân "ẩn" giữa mẹ
cô và một
nhà lãnh đạo địa phương năm 1978. Khi cô cố tìm
hiểu thêm, cô bị theo dõi bởi hai người đàn ông
trong bộ đồ đen, những người tự xưng là "người
giữ luật".
Một tuần sau, cô bị đưa đến trại lao động cải
tạo, nơi mọi người đều phải làm việc từ sáng đến
tối, chỉ được ăn ba bữa mỗi ngày. Cô học cách
sống sót bằng cách giấu đi khả năng viết lách và
đọc sách.
Trong trại, cô gặp một người đàn ông kỳ lạ,
người tự xưng là "bác sĩ", nhưng thực
ra là một
cựu giáo viên bị chính phủ giam vì "đọc sách
sai". Ông dạy cô cách nhớ lại những gì đã xảy ra
trước đây, và nhắc nhở rằng "hệ thống không cho
phép ai quên".
Sau sáu tháng, cô được trả tự do, nhưng bị cấm
không được rời khỏi thành phố. Cô bắt đầu viết
nhật ký dưới dạng thơ, gửi qua các mối quan hệ
thân thiết, hy vọng sẽ tìm thấy người có thể tin
cô.
Một đêm, cô nhận được một gói hàng nhỏ, bên
trong là tấm hình cũ của mẹ cô, cùng dòng chữ:
"Hãy nhớ điều này: không ai có thể che giấu sự
thật mãi mãi."
Cô quyết định tìm kiếm người cha thật sự, dù
biết rằng hành động này có thể khiến cô bị bắt
lại. Trong quá trình tìm kiếm, cô phát hiện ra
rằng người cha cô không phải là ai đó trong giới
chính trị, mà là một nông dân nghèo ở vùng quê
phía Bắc, người đã bị gạt ra khỏi danh sách gia
đình hào môn.
Khi cô trở về nhà, cô bị người thân cấm cửa, và
bị đe dọa nếu tiếp tục tìm kiếm sự thật. Nhưng
cô không bỏ cuộc. Cô bắt đầu viết lại câu chuyện
của mình, không để ai có thể xóa bỏ nó.


