Nữ tần bị hồn lìa khỏi cơ thể trong lúc diễn
kịch, mở mắt thấy mình ở giữa cánh đồng lúa. Mùi
đất ẩm, tiếng côn trùng ríu rít, nắng vàng chói
chang – không còn sân khấu, không còn ánh đèn.
Cô nhận ra mình đã xuyên không đến thời bao cấp,
nơi người ta ăn bằng phiếu lương thực, nhà nước
phân công công việc.
Cô được giao nhiệm vụ làm ruộng tại một xóm làng
ven sông. Gạo trắng chỉ có khi có lễ hội, đũa gỗ
dùng cả đời. Cô học cách cầm cuốc, pha thuốc trừ
sâu, gieo mạ. Trong đêm, cô nhớ lại những cảnh
quay trên màn bạc, những lời thoại đầy tính biểu
tượng. Nhưng ở đây, mọi thứ đều khác.
Một hôm, cô phát hiện ra một chiếc điện thoại di
động bỏ quên bên đường. Cô giữ lại, dùng nó để
tra cứu thông tin về thời đại này. Cô biết mình
không thể trở về, nhưng có thể sống thật tốt. Cô
bắt đầu gieo hạt giống của sự đổi mới: dạy trẻ
em đọc, tổ chức buổi sinh hoạt văn nghệ, dạy
người lớn cách trồng cây theo phương pháp khoa
học.
Một viên chức địa phương phát hiện cô có kiến
thức vượt trội. Ông muốn đưa cô lên thành phố,
nhưng cô từ chối. "Tôi đã chọn nơi này,
" cô nói.
Ông cười, lấy ra một phiếu lương thực dư thừa và
trao cho cô. "Đây là phần thưởng cho người có
lòng."
Cuối cùng, cô không còn là nữ tần, cũng không
còn là nông dân. Cô là người phụ nữ biết điều
chỉnh cuộc sống theo hoàn cảnh, biết trân trọng
từng giọt mồ hôi, từng bữa cơm, từng phút giây
tồn tại. Cô sống, không phải để thay đổi lịch sử,
mà để sống đúng với chính mình.


