Thành phố Hanoi biến thành một khu vực chết, ánh

sáng điện tắt, mạng lưới viễn thông ngừng hoạt

động. Những người sống sót tụ tập trong các tòa

nhà cũ, dùng đèn dầu và tiếng vọng của tiếng

cồng chiêng để định hướng. Một nhóm thanh niên

trốn tránh sự kiểm soát của chính quyền địa

phương, xây dựng lại trật tự bằng cách chia sẻ

thực phẩm và bảo vệ nhau.

Hoa khôi trường học Lê Thị Thanh Nga, từng là

biểu tượng của học đường, bị bắt giữ khi phát

hiện ra một chiếc máy tính cổ trong kho hàng của

trường. Cô bị đưa đến một căn phòng tối, nơi

những người khác đang ngồi chờ. Họ không nói

chuyện, chỉ nhìn nhau với ánh mắt lo lắng.

Một người đàn ông mặc áo dài đen bước vào, cầm

theo một cuộn giấy in bằng mực đỏ. Ông đọc tên

Thanh Nga, rồi nói rằng cô đã vi phạm quy định:

"Không được phép mang thiết bị công nghệ ra khỏi

khu vực kiểm soát." Cô bị phạt hai tuần không ăn,

chỉ uống nước đun sôi.

Trong thời gian đó, Thanh Nga tìm thấy một lỗ

hổng trong hệ thống giám sát. Cô ghi lại mọi thứ

bằng tay, viết trên những tờ giấy rác. Cô biết

rằng nếu tiếp tục như vậy, cô sẽ bị loại bỏ.

Nhưng cô cũng biết rằng, nếu không làm gì, cô sẽ

mất tất cả.

Một đêm, cô trốn thoát và chạy về phía ga xe lửa

cũ. Cô gặp một người đàn ông lạ, anh ta nói rằng

anh ấy là một kỹ sư đã rời bỏ thành phố trước

khi thảm họa xảy ra. Anh ta đưa cô một bản đồ,

nói rằng có một trạm phát sóng ở phía tây, nơi

còn giữ được tín hiệu.

Thanh Nga quyết định đi. Cô mang theo vài viên

thuốc và một cuốn nhật ký. Trên đường đi, cô gặp

một nhóm người dân làng, họ đang xây một bức

tường ngăn cách với khu vực "đen". Họ

không tin

vào cô, nhưng cô thuyết phục họ bằng cách cho họ

xem những gì cô đã ghi lại.

Khi đến nơi, cô phát hiện ra trạm phát sóng đã

bị phá hủy. Nhưng trong đống đổ nát, cô tìm thấy

một máy phát thanh nhỏ, vẫn còn hoạt động. Cô

bật nó lên, và tiếng nói của một người phụ nữ

vang lên: "Nếu bạn nghe thấy điều này, hãy nhớ

rằng chúng ta chưa thất bại."

Cô quay lại thành phố, mang theo tin nhắn. Cô

trở thành người dẫn đầu của một nhóm nhỏ, người

muốn tìm lại cái gì đó còn sót lại từ quá khứ.

Cô không còn là hoa khôi, nhưng cô đã tìm thấy

một mục đích.