Cô gái trẻ bị đập đầu trong lúc quay phim, tỉnh

lại ở năm 2024. Cơ thể cô vẫn nguyên vẹn, nhưng

ký ức trống rỗng. Cô không nhớ mình là ai, chỉ

biết mình đang đứng trên đường phố Hà Nội, mặc

áo dài tím, cầm một chiếc điện thoại cũ.

Bên ngoài căn hộ chung cư, trời đã tối. Cô bước

vào nhà, thấy người đàn ông ngồi bên bàn ăn, mặt

lạnh như đá. Anh ta gọi cô bằng tên thật — một

cái tên xưa cũ, không còn ai dùng. Cô không hiểu

tại sao anh ta biết, nhưng anh ta đưa cho cô

một这张 giấy tờ, ghi rõ: "Con gái của bà

Phương".

Trong nhà, mọi thứ đều lạ. Gia đình hào môn này

không có tiền, chỉ có những bức tranh cổ, một

chiếc tủ gỗ cũ, và một đứa trẻ nằm trên giường.

Cô nhìn đứa bé, tim đập mạnh. Đó là con cô,

nhưng cô không nhớ mình có con.

Một người phụ nữ lớn tuổi bước vào, giọng khàn

đặc. Cô gọi cô là "con gái", rồi nói:

"Đứa bé

này cần mẹ". Cô lắc đầu, muốn chạy, nhưng chân

không nghe lời. Trong lúc đó, một tiếng chuông

reo lên. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy một bóng người

đứng dưới tòa nhà, ánh mắt như xuyên thấu.

Tối hôm đó, cô tìm thấy một quyển nhật ký trong

ngăn kéo. Trang đầu ghi: "Tôi sinh ra vào năm

1987, trong một gia đình hào môn. Tôi là một

minh tinh màn bạc. Nhưng tôi đã mất con, và bây

giờ tôi đang sống lại, để nuôi nó một mình".

Cô mở điện thoại, tìm kiếm thông tin về chính

mình. Kết quả không có gì. Chỉ có vài bài viết

về một diễn viên chết trong một tai nạn phim

trường năm 2003. Cô bỗng nhớ ra — cô đã chết.

Nhưng không ai biết.

Sáng hôm sau, cô nhận được một cuộc gọi. Người

gọi nói: "Anh biết em là ai. Em không thể ở lại

đây mãi". Cô hỏi: "Ai đó?" —

"Chỉ là một người

từng yêu em".

Cuối tuần, cô đến bệnh viện. Đứa trẻ bị sốt cao.

Cô đưa nó đến phòng cấp cứu, nhưng bác sĩ từ

chối tiếp nhận vì thiếu tiền. Cô chạy về nhà,

lấy chiếc tủ gỗ, mở ra — bên trong là một chiếc

ví da, bên trong có vài trăm nghìn đồng. Cô

không biết mình có từ đâu, nhưng cô đưa tiền và

xin phép được chăm sóc đứa trẻ.

Đêm đó, cô ngủ không được. Cô nhìn đứa trẻ, rồi

nhìn ra cửa sổ. Bóng người kia vẫn ở đó, đứng im

lặng. Cô không dám gọi, nhưng trong lòng cô hiểu

— đó là người từng yêu cô.

Hôm sau, cô nhận được một lá thư. Trong đó có

dòng chữ: "Em không thể sống hai đời. Em phải

chọn". Cô không biết chọn gì, nhưng cô biết một

điều: nếu cô không chăm sóc đứa trẻ, nó sẽ chết.

Và nếu cô sống lại, cô sẽ không thể quay về.

Cô quyết định ở lại. Cô không biết mình là ai,

nhưng cô biết mình là mẹ.