Một chiếc xe buýt cũ dừng lại ở bến xe cuối phố,

nơi ánh đèn đường mờ nhạt chiếu lên hàng ghế

trống. Người lái xe là anh chàng Nam tần, tên

Hùng, từng làm nghề săn tiền thưởng trong thành

phố. Hôm ấy, anh nhận được lời mời từ một người

lạ, nói rằng có thể giúp anh tìm lại những gì đã

mất.

Hùng đồng ý, dù không hiểu rõ mục đích. Chiếc xe

lắc lư trên con đường vắng, gió thổi qua khe hở

cửa kính, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước từ

đầm gần đó. Đúng lúc đó, cả xe bỗng rung chuyển

mạnh, ánh sáng chớp nhoáng rồi tối hẳn. Khi mở

mắt, Hùng thấy mình đang đứng giữa một khu phố

đổ nát, nhà cửa sập xuống, đường xá biến dạng.

Anh nhìn xung quanh, nhận ra đây không phải thời

đại của mình. Những tòa nhà cao tầng biến mất,

thay vào đó là những căn nhà gỗ đơn sơ, dân

chúng mặc áo dài, đi dép lê. Một nhóm người mặc

áo xanh bước đến, hỏi anh là ai. Hùng không trả

lời, chỉ nhìn về phía xa.

Bên kia con đường, một người đàn bà trẻ đang

chạy, tay nắm chặt một chiếc túi da. Hùng biết

cô ấy – anh từng săn cô ta vì tội trộm cắp,

nhưng hôm nay, cô ta không còn là kẻ xấu. Cô

đang chạy để thoát khỏi một đám người khác,

những người mặc áo đen, cầm súng.

Hùng không nghĩ ngợi nhiều, lao ra cứu cô. Một

phát súng vang lên, anh cảm thấy đau ở vai.

Nhưng anh vẫn giữ lấy tay cô, kéo cô vào một

ngôi nhà bỏ hoang. Trong bóng tối, họ nghe thấy

tiếng chân người đuổi theo.

Đêm đó, Hùng nằm trên giường nhỏ, nghe tiếng mưa

rơi ngoài cửa. Cô gái tên Linh, kể cho anh nghe

về thế giới này – một thế giới sau một thảm họa

lớn, nơi công nghệ bị hủy diệt, con người sống

dựa vào tự nhiên. Cô là một người sinh sống ở

vùng nông thôn, bị buộc phải rời đi vì chiến

tranh.

Hùng không tin, nhưng anh biết mình không thể

quay lại. Anh đã xuyên sách cải mệnh, và điều đó

có nghĩa là anh phải chấp nhận quy tắc mới. Quy

tắc đầu tiên: không thể trở về quá khứ. Quy tắc

thứ hai: nếu muốn sống sót, phải học cách tồn

tại trong môi trường mới.

Ngày hôm sau, Hùng và Linh bắt đầu hành trình.

Họ đi qua các thị trấn nhỏ, nơi dân cư sống hòa

hợp, không có điện, không có xe máy. Hùng cảm

thấy lạ, nhưng cũng dần thích nghi. Anh học cách

trồng rau, nấu ăn, và bảo vệ bản thân.

Trong một lần đi chợ, Hùng gặp một người đàn ông

kỳ lạ, người đàn ông ấy nói rằng anh là người có

khả năng "cải mệnh" – thay đổi số phận.

Anh đưa

cho Hùng một tấm thẻ, ghi dòng chữ "Tái

sinh".

Hùng không hiểu, nhưng anh biết rằng đây là cơ

hội.

Khi anh chạm vào tấm thẻ, ánh sáng bao phủ toàn

bộ cơ thể. Lần nữa, anh thấy mình ở trong chiếc

xe buýt cũ, ánh đèn đường vẫn mờ nhạt. Nhưng lần

này, anh không còn là người săn tiền thưởng. Anh

là một người khác, một người đã trải qua cái

chết và sống lại.

Hùng nhìn xuống tay mình, thấy một vết sẹo cũ –

dấu hiệu của cuộc sống trước. Nhưng giờ, anh

biết mình không còn thuộc về quá khứ. Anh là

người của hiện tại, và hiện tại này rất khác.

Anh bước xuống xe, nhìn về phía con đường, nơi

ánh đèn đường vẫn tỏa sáng. Trong lòng anh, một

cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh không còn sợ mất mát,

vì anh đã học được cách sống.