Đệ tử phản đồ bị bắt giữ sau khi phá vỡ nghi lễ
truyền thống, bị nhốt trong một lâu đài cổ giữa
rừng sâu. Gió thổi qua mái ngói rêu phong, tiếng
chuông đồng rung động trong không khí ẩm ướt.
Anh ta tỉnh lại, cơ thể bị khóa bằng dây xích
thần bí, ánh mắt dán vào một bức tượng Phật bằng
đồng bị mòn đi theo thời gian.
Trong lúc suy nghĩ, anh cảm thấy có gì đó khác
biệt trong cơ thể. Mắt anh mở ra, nhìn thấy hình
ảnh những người xưa kia đang quay lưng, không ai
dám nhìn anh. Anh nhận ra mình đã thức tỉnh dị
năng — khả năng đọc suy nghĩ của người khác.
Nhưng mỗi lần sử dụng, anh bị đau đầu dữ dội,
như thể có thứ gì đó trong não đang chống lại.
Anh tìm cách thoát khỏi nơi này, nhưng mọi lối
ra đều bị chặn. Dưới lòng đất, anh phát hiện một
thư viện cũ, chứa đựng các bản thảo về thế giới
huyền huyễn. Trong đó, có ghi chú rằng chỉ có
người mang huyết thống của "nam thần"
mới có thể
giải phóng nó. Anh tự hỏi: liệu anh có phải là
người ấy?
Một đêm mưa lớn, anh gặp một cô gái trẻ đến từ
thành phố, cô mang theo một chiếc đèn lồng đỏ.
Cô nói rằng cô là người kế thừa dòng họ từng bị
cấm đoán. Khi cô đặt đèn lên bàn thờ, ánh sáng
bùng cháy, khiến xích sắt nứt vỡ. Anh biết đây
là cơ hội cuối cùng.
Khi anh chạm vào đèn lồng, ký ức tràn về. Anh
nhớ lại cuộc đời trước đây — một người đàn ông
bị treo cổ vì tội phản bội tổ tiên. Giờ đây, anh
đang sống lại, nhưng không phải để sửa chữa sai
lầm, mà để trả thù.
Đêm đó, anh và cô gái cùng rời khỏi lâu đài. Họ
chạy qua cánh đồng lúa, phía sau là tiếng gọi
của những người xưa. Ánh trăng soi rõ khuôn mặt
anh — giờ đây, anh không còn là đệ tử phản đồ,
mà là một người mang sứ mệnh của tiền nhân.


