Gia tộc họ Trần đập vỡ chén trà trước mặt nàng,
gọi nàng là "đồ thừa". Cô rời biệt thự,
đi qua
con phố đầy khói thuốc, đến nhà trọ nhỏ ở ngoại
ô. Mưa rơi trên mái tôn, nàng nằm trên giường
mỏng, nghĩ về người bạn trai cũ từng yêu nàng
thật lòng.
Đêm hôm đó, nàng mơ thấy mình đứng giữa Sài Gòn
1945, áo dài tím, tay cầm lá thư. Một giọng nói
trong đầu nhắc nhở: "Bạn trai cũ cặn bã đã chết,
nhưng ngươi chưa mất hết cơ hội." Nàng mở mắt,
thấy mình đang mặc chiếc áo dài cũ, bên ngoài
tiếng loa phát thanh rao tin chiến tranh.
Nàng tìm đến nhà của người bạn trai cũ, nay là
một kỹ sư xây dựng. Anh ta nhìn nàng với ánh mắt
lạ, không nhận ra nàng. Nàng thử đọc tâm anh,
thấy anh đang lo sợ về một cuộc điều tra của
chính quyền. Nàng biết mình cần phải hành động
nhanh.
Trong đêm, nàng lẻn vào văn phòng công ty, lấy
được bản kế hoạch xây dựng cầu Cống Quỳnh. Khiến
anh ta bị bắt vì dính líu đến việc xây dựng trái
phép, nàng được đưa vào nội bộ gia tộc. Nhưng
nàng phát hiện ra một bí mật: người cha nuôi
nàng không phải là người thật, mà là một kẻ giả
danh.
Nàng dùng khả năng đọc tâm để đánh bại các đối
thủ trong gia tộc, nhưng mỗi lần sử dụng, nàng
cảm thấy đau đớn như có ai đó xé ruột. Đó là
luật của huyền huyễn: sức mạnh đi kèm với giá
đắt.
Cuối cùng, nàng đứng trước mặt ông cụ, người mà
nàng tin là cha. Anh ta cười, nói rằng nàng là
người thật sự, nhưng nàng đã chọn sai cách. Nàng
ngã xuống, máu chảy từ miệng, nhưng trong lòng
hiểu rằng: nàng đã giành lại được điều mình đáng
có.
Bóng đêm Sài Gòn vẫn còn dài, nhưng nàng đã bước
vào một thế giới mới — nơi huyền huyễn và thực
tại hòa quyện.


