Thái tử ôn nhuận bị đánh thức bởi một giấc mơ kỳ
lạ, thấy mình ở trong một buổi diễn ca nhạc tại
Sài Gòn năm 1943. Ánh đèn chói lòa, khán giả reo
hò, nhưng anh không nhớ mình là ai. Đêm đó, anh
được người quản lý đưa về nhà, nơi có chiếc
gương cổ xưa phản chiếu hình ảnh khác hẳn — một
thiếu niên nghèo, tóc tai bù xù, đang cầm micro
trên sân khấu nhỏ.
Hai tuần sau, anh được mời tham gia chương trình
truyền hình đầu tiên, nhưng khi bước lên sân
khấu, giọng anh vỡ vụn. Khán giả cười nhạo, anh
bỏ trốn. Trên đường về, anh gặp một bà cụ bán
bánh mì, người cho anh biết rằng anh là "người
đã chết" trong một cuộc chiến tranh. Từ đó, anh
bắt đầu sống bằng tài năng âm nhạc, nhưng mỗi
lần hát, anh cảm thấy mất đi một phần ký ức.
Một đêm, anh phát hiện ra mình có thể xuyên
không vào những thời điểm khác nhau, nhưng mỗi
lần trở về, anh quên thêm một điều. Anh tìm đến
người quản lý, người từng nói: "Nếu không có quá
khứ, bạn chỉ là một con số trên bảng xếp hạng."
Nhưng anh không còn biết mình là ai.
Cuối cùng, anh đứng trên sân khấu lớn nhất thành
phố, nơi mà năm xưa anh từng là hoàng tử. Lần
này, anh hát bằng cả trái tim. Khi kết thúc, anh
không nhớ tên mình, nhưng khán giả gọi tên anh.
Gương phản chiếu hình ảnh của anh — một người
đàn ông bình thường, nhưng ánh mắt sáng hơn bao
giờ hết. Anh hiểu rằng, dù không còn là thái tử,
anh vẫn là người được yêu thương.


