Đêm trăng tròn, Lương Văn Hùng ngồi trong căn
nhà cũ ở Hà Nội, tay run rẩy cầm cuốn sách cổ.
Mùi hương trầm bốc lên, ánh đèn dầu lấp ló trong
bóng tối. Anh thấy mình bị kéo vào một thế giới
khác — nơi hồn ma không còn là bóng ma mà là
những sinh linh đã mất, sống sót qua phép thuật.
Bên ngoài, tiếng còi xe điện vang lên. Người dân
đi qua đường, không ai biết rằng dưới lòng đất,
một nhóm hồn ma đang cố gắng thoát khỏi vòng
xoáy tử vong. Hùng nhận ra, mỗi lần anh gọi hồn
ma, một phần sức mạnh của anh bị lấy đi. Đây là
quy luật: hồn ma chỉ xuất hiện khi người gọi sẵn
sàng trả giá.
Anh đến chùa Một Cột, tìm kiếm thầy cũ. Nhưng
thay vì được giúp, anh bị đánh ngã bởi một hồn
ma đã chết trong chiến tranh. Hồn ma đó không
muốn sống lại, chỉ muốn được giải thoát. Hùng
buộc phải dùng phép thuật để giữ nó lại, nhưng
rồi hồn ma biến mất, để lại một vết thương trên
tay anh.
Trong đêm mưa, anh gặp một hồn ma nữ, cô gái
từng là một giáo viên trường tư. Cô nói rằng anh
là người đầu tiên có thể nhìn thấy cô. Hùng hiểu
rằng, trong thời kỳ Pháp thuộc, nhiều người đã
mất mạng vì xung đột, nhưng không ai biết họ vẫn
tồn tại.
Anh bắt đầu luyện tập, học cách kiểm soát hồn ma.
Mỗi lần thành công, anh cảm thấy khỏe hơn, nhưng
sau đó sẽ bị đau nhói ở ngực. Quy tắc rõ ràng:
sức mạnh âm dương không thể cân bằng.
Cuối cùng, anh đối mặt với hồn ma lớn nhất — một
linh hồn đã sống sót qua chiến tranh, ẩn náu
trong bóng tối. Hùng không thể giết nó, chỉ có
thể đưa nó về nơi bình yên. Trong trận chiến,
anh dùng hết sức mạnh, hồn ma tan vào gió.
Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy trong bệnh viện.
Không ai biết gì về chuyện xảy ra đêm qua. Nhưng
trên tay anh, một vết sẹo hình chữ "H" — dấu
hiệu của người có dị năng. Anh biết, đây mới chỉ
là khởi đầu.


