Giáo đường nhỏ ở Hanoi sập xuống trong tiếng nổ.
Anh ta nghe thấy tiếng hét, nhưng không nhìn
thấy ai. Mắt anh mở ra trong một thế giới khác —
bầu trời đỏ rực, đất cằn cỗi, người sống sót đói
khát. Một hệ thống hiển thị trên tay anh: "Bắt
đầu xây dựng căn cứ".
Anh là Học bá lạnh nhạt, từng nổi danh vì không
bao giờ cười, không nói nhiều, chỉ học và học.
Giờ đây, anh phải dùng kiến thức để tồn tại. Đất
đai không còn màu mỡ, nước uống là thứ quý giá
nhất. Anh tìm thấy một khu rừng rậm, nơi có thể
xây dựng.
Hệ thống ghi nhận: mỗi lần xây dựng, anh mất đi
một phần ký ức. Anh không biết mình đã quên điều
gì, chỉ biết cảm giác trống rỗng lan tỏa. Người
dân địa phương gọi anh là Nam thần — vì anh có
vẻ ngoài lạnh lùng nhưng hành động luôn đúng.
Một nhóm người đến tìm anh, họ kể về một "căn
cứ" cũ dưới lòng đất. Hệ thống báo cáo:
"Không
đủ năng lượng để tiếp tục". Anh quyết định đào
xuống. Dưới lòng đất, anh phát hiện một kho vũ
khí và tài liệu về cuộc chiến trước đó. Nhưng
anh cũng thấy một bản đồ ghi rõ: "Điểm cuối cùng
là Saigon".
Khi anh tới Saigon, thành phố đã biến thành
hoang mạc. Người sống sót tụ tập quanh một đài
phun nước cũ. Anh xây dựng lại căn cứ, dạy họ
cách trồng cây, lọc nước. Hệ thống ghi nhận:
"Năng lượng tăng 10%".
Anh nhớ lại một ký ức: mẹ anh từng nói, "Sống là
phải làm điều đúng". Anh không còn nhớ mặt mẹ,
nhưng giờ anh hiểu. Căn cứ được hoàn thành,
người sống sót bắt đầu hồi sinh. Hệ thống tắt,
nhưng anh biết mình đã làm điều đúng.
Cuộc sống không còn như trước, nhưng anh đã chọn
giữ lại hy vọng.


