Đêm cuối cùng trước khi hệ thống tái sinh bắt

đầu, anh ta đứng bên cạnh cái xác lạnh ngắt của

người phụ nữ đã từng yêu anh. Mùi hương hoa nhài

vương vấn, như thể cô chưa bao giờ rời đi. Trong

túi áo, anh tìm thấy tấm vé tàu cũ, được in bằng

mực đỏ, không có ngày tháng.

Hệ thống tái sinh bắt đầu từ đêm 13/4, mỗi người

dân đều nhận được một lá phiếu màu xanh. Nếu họ

chọn sống lại, họ sẽ bị mất đi ký ức về cuộc đời

hiện tại. Nếu chọn chết, họ sẽ bị xóa sổ hoàn

toàn. Anh ta biết mình không thể chọn.

Trong khi mọi người đổ xô đến các điểm phân phát

phiếu, anh ta bị gọi đến trụ sở cảnh sát. Một vụ

án mạng xảy ra tại bệnh viện cũ, nơi từng là nơi

anh ta làm việc. Thi thể người phụ nữ nằm trên

bàn mổ, tay nắm chặt một cuộn giấy viết bằng chữ

Hán.

Anh ta đọc dòng chữ: "Cứu tôi trước khi họ phát

hiện ra." Dòng chữ rung lên như thể có ai đó

đang nói. Anh ta hiểu rằng đây không phải là một

vụ giết người bình thường. Đây là một tín hiệu

từ quá khứ, một lời kêu cứu từ một kiếp sống

khác.

Anh ta bị cấm tiếp cận hiện trường. Luật pháp

mới quy định rằng chỉ những người được chọn mới

có quyền điều tra. Những ai tự ý can thiệp sẽ bị

coi là phản động. Nhưng anh ta đã từng là một

Ảnh vệ thầm lặng, và anh ta biết cách lách luật.

Trong đêm, anh ta đột nhập vào bệnh viện, tìm

thấy một căn phòng bí mật dưới tầng hầm. Trên

tường, hàng trăm bức ảnh cũ được dán theo thứ tự

thời gian. Mỗi bức ảnh đều có một con số nhỏ ở

góc, giống như mã số của một vụ án. Anh ta chạm

vào bức ảnh cuối cùng — hình ảnh người phụ nữ

đang cười, tay cầm tấm vé tàu đỏ.

Khi anh ta rút tay ra, ánh sáng chớp lên, và cả

căn phòng biến mất. Anh ta tỉnh lại trong một

căn phòng khác, không có cửa, không có tiếng

động. Trên tường, dòng chữ mới xuất hiện: "Bạn

đã vượt qua thử thách đầu tiên. Hãy tìm ra

nguyên nhân vụ án."

Anh ta biết rằng đây là một trò chơi, nhưng cũng

là một cơ hội. Nếu anh ta giải được vụ án, anh

ta có thể tìm lại cô gái, và có thể thay đổi số

phận của chính mình. Nhưng nếu thất bại, anh ta

sẽ bị xóa sổ, như bao người khác.

Trong lúc anh ta suy nghĩ, một tiếng gõ cửa vang

lên. Anh ta mở cửa, và thấy một người đàn ông

mặc áo dài đen đứng đó, tay cầm một chiếc đèn

pin cũ. Người đàn ông không nói gì, chỉ đưa cho

anh ta một cuộn giấy. Trên đó, dòng chữ viết

bằng chữ Hán: "Hãy đi tới nhà ga, nơi mọi chuyện

bắt đầu."

Anh ta bước ra ngoài, và thấy thành phố thay đổi.

Đường phố trở nên tối tăm hơn, không có ánh đèn

đường. Người dân đi qua với vẻ mặt trống rỗng,

như thể họ không còn nhớ mình là ai. Anh ta biết

rằng đây là kết quả của hệ thống tái sinh — một

xã hội bị kiểm soát, nơi con người không còn tự

do lựa chọn.

Nhà ga nằm ở phía tây thành phố, nơi xưa kia là

nơi anh ta làm việc. Khi anh ta đến, anh ta thấy

một nhóm người đứng quanh một cái máy in cổ điển.

Họ đang in ra những tấm vé tàu đỏ, và mỗi tấm vé

đều có tên người nhận. Anh ta nhìn kỹ, và thấy

tên mình.

Anh ta biết rằng đây là lần cuối cùng anh ta có

thể chọn. Nếu anh ta lấy vé, anh ta sẽ bị xóa bỏ,

và không còn cơ hội tìm lại cô gái. Nếu anh ta

từ chối, anh ta sẽ bị coi là kẻ phản loạn, và có

thể bị bắt.

Anh ta đưa tay ra, và lấy tấm vé. Khi anh ta rời

khỏi nhà ga, thành phố bắt đầu sụp đổ. Ánh sáng

tắt dần, và mọi người rơi vào im lặng. Anh ta

biết rằng đây là kết thúc của một cuộc đời,

nhưng cũng là khởi đầu của một cuộc sống mới.

Và trong bóng tối, anh ta nghe thấy tiếng cười

của người phụ nữ.