Bác sĩ Thiên Tài bị cướp ở Sài Gòn, chết dưới

tay giang hồ. Khi mở mắt, anh thấy mình nằm giữa

đồng lúa Bến Tre, áo sơ mi trắng ướt đẫm mưa.

Làng xóm xa lạ, tiếng người nói khác, trời đất

thay đổi. Anh nhận ra mình đã xuyên không về

thời kỳ tiền chiến, năm 1942.

Thế thân của anh là một cậu học trò nghèo, cha

mất vì bệnh tật, mẹ bán hàng rong. Gia đình sống

trong cảnh cơ cực, không đủ gạo ăn. Anh nhanh

chóng hiểu rằng, nếu không hành động, cậu ta sẽ

chết đói vào mùa khô.

Anh bắt đầu chữa bệnh cho người dân bằng cách

dùng kiến thức y khoa cũ. Người dân gọi anh là

"bác sĩ ma", vì anh biết cách chữa

bệnh mà không

cần thuốc men. Nhưng thực dân Pháp phát hiện

điều đó, cho rằng anh là kẻ thù. Một nhóm người

Pháp đến bắt anh, nhưng anh dùng kế hoạch đào

thoát qua kênh rạch, lẩn vào rừng.

Trong rừng, anh gặp một nhóm yêu nước. Họ mời

anh gia nhập, nhưng anh từ chối. Anh muốn cứu

người, không muốn chiến tranh. Tuy nhiên, khi

một người trong nhóm bị thương, anh buộc phải

chữa trị, gây chú ý của cả hai phe.

Pháp bắt anh, nhưng anh được một nữ sinh viên bí

mật giúp đỡ. Cô là con gái của một quan chức địa

phương, đang âm mưu chống lại thực dân. Cô đưa

anh đến một căn nhà nhỏ, nơi anh có thể tiếp tục

chữa bệnh mà không bị theo dõi.

Một lần, anh phát hiện ra một loại thảo dược quý

trong rừng. Khi dùng thử, anh nhận ra nó có thể

chữa được bệnh dịch đang lan rộng. Anh bắt đầu

thu thập, phân phát cho người nghèo. Nhưng thực

dân Pháp phát hiện, coi đây là âm mưu phản động.

Cuối cùng, anh bị bắt. Trong tù, anh viết nhật

ký, ghi lại những gì đã xảy ra. Anh hy vọng ai

đó sẽ đọc và tiếp nối. Nhưng trước khi bị xử tử,

anh được một người bạn cũ giải thoát. Anh chạy

trốn, biến mất khỏi thị trấn.

Tin đồn về "bác sĩ ma" lan rộng. Nhiều

người tìm

đến, mong được chữa bệnh. Anh không trở thành

anh hùng, nhưng đã thay đổi cuộc sống của hàng

trăm người. Giữa chiến tranh và nghèo đói, anh

giữ vững lòng mình.