Năm 1942, tại Hà Nội, một thiếu niên tên Phúc bị

bắt giữ vì âm mưu lật đổ chính quyền thực dân.

Trong tù, anh mơ thấy mình sống ở một tương lai

xa xôi, nơi con người có thể di chuyển giữa các

thế giới bằng cách sử dụng "tinh lực".

Phúc tỉnh lại trong một căn phòng lạ, trên tường

là bản đồ các hành tinh. Một người phụ nữ mặc áo

dài đen đứng trước mặt, nói rằng anh đã được

chọn làm "đệ tử" của một tổ chức bí

mật. Họ gọi

nơi này là "Viễn tưởng", một thế giới

song song

nơi luật pháp và công lý không còn tồn tại.

Anh được giao nhiệm vụ tìm kiếm một vật gọi là

"Tinh Hồn Cổ", được cho là chứa linh

hồn của một

người yêu cũ từng mất trong chiến tranh. Nhưng

mỗi lần anh dùng năng lực để di chuyển, anh cảm

thấy cơ thể suy yếu, như đang bị hút cạn sinh

mạng.

Trong một lần đi tìm "Tinh Hồn Cổ", Phúc phát

hiện ra rằng người yêu anh trong kiếp trước –

một cô gái tên Mai – đã tái sinh thành một đứa

trẻ nghèo ở vùng nông thôn. Anh phải lựa chọn:

tiếp tục theo đuổi nhiệm vụ hay quay về cứu cô.

Khi anh quyết định trở về, một nhóm người lạ tấn

công anh. Họ nói rằng anh là "đệ tử phản

đồ", và

đã vi phạm quy tắc "mỗi lần xuyên không, phải

trả giá bằng một phần ký ức".

Trong trận chiến, Phúc nhớ lại một sự thật kinh

khủng: chính anh đã giết Mai trong kiếp trước,

vì cô muốn rời bỏ anh để sống tự do. Giờ đây,

anh phải đối mặt với nỗi đau của hai kiếp đời.

Cuối cùng, anh tìm thấy Mai, nhưng cô không nhận

ra anh. Thay vào đó, cô đang chuẩn bị kết hôn

với một người đàn ông khác. Phúc không thể can

thiệp, vì nếu anh tiếp tục can thiệp, anh sẽ mất

hết ký ức về cô.

Anh đứng nhìn cô bước vào lễ đường, rồi quay

lưng bước đi. Trong lòng, anh hiểu rằng tình

duyên không thể thay đổi, chỉ có thể chấp nhận.

Bên trong "Viễn tưởng", một người khác

đang mở

mắt, chuẩn bị bắt đầu cuộc đời mới.