Thành phố Hanoi bị phong tỏa bởi dịch bệnh kỳ lạ.
Người dân chết dần vì một virus chưa từng thấy.
Hệ thống điện và nước sụp đổ. Cảnh sát biến mất.
Đô thị trở thành nơi của xác chết và bóng tối.
Người hầu trung thành tên là Anh Khoa được lệnh
giữ gìn biệt thự của chủ nhân đã bỏ trốn. Nhưng
khi trời tối, anh phát hiện mình là người duy
nhất còn sống trong khu vực. Gia đình anh đã
chết, không ai gọi điện, không ai đến tìm. Anh
buộc phải tự mình tìm kiếm nguồn nước và thức ăn.
Anh bắt đầu quét sạch bụi bẩn trong nhà, dọn dẹp
phòng khách, đặt bàn ghế lại. Mỗi ngày, anh ghi
chép lại những gì xảy ra. Ông chủ từng nói: "Nếu
có điều gì xảy ra, em phải giữ nguyên mọi thứ
như cũ." Anh làm theo. Nhưng sự thật là, không
còn ai để ông chủ biết.
Một nhóm người lạ xuất hiện ở cửa. Họ mang theo
vũ khí và yêu cầu anh mở cửa. Anh từ chối. Họ
đập phá cửa kính, đốt cháy đồ đạc. Anh trốn vào
tầng hầm, lén nghe họ trò chuyện. Họ nói về việc
xây dựng một căn cứ mới ở vùng ngoại ô. Một số
người sống sót đang tụ họp, muốn tìm cách sinh
tồn.
Anh quyết định đi theo họ. Dọc đường, anh thấy
nhiều thi thể nằm trên đường phố, cơ bắp co giật,
mắt mở to. Những người sống sót không còn nhận
ra nhau. Anh hiểu rằng đây không chỉ là dịch
bệnh — mà là một sự thay đổi trong cách con
người tồn tại.
Khi đến nơi, anh được đưa vào một căn cứ dưới
lòng đất. Có người chăm sóc, có người canh gác.
Anh được giao nhiệm vụ dọn dẹp và bảo vệ tài sản.
Một luật mới được đưa ra: không ai được rời khỏi
căn cứ trừ khi có lệnh. Ai vi phạm sẽ bị đánh
dấu bằng một vết xăm đỏ trên cổ.
Anh sống trong căn cứ ba tháng. Mỗi sáng, anh
kiểm tra các thiết bị, dọn dẹp phòng ngủ, nấu ăn
cho nhóm. Một hôm, anh phát hiện một bản ghi âm
của chủ nhân trước khi bỏ trốn. Ông nói: "Nếu có
ngày này, em hãy tiếp tục sống như bình thường.
Hãy giữ lấy điều tốt đẹp."
Anh không còn biết phải tin vào điều gì nữa.
Nhưng anh vẫn tiếp tục làm việc. Mỗi ngày, anh
nhớ lại hình ảnh gia đình, nhớ giọng nói của mẹ,
nhớ nụ cười của em gái. Anh không còn hy vọng.
Nhưng anh vẫn sống.


