Đêm cuối tháng Tám, Lệ Quyên chết trong căn hộ

chật hẹp. Dù không có ai chứng kiến, người ta

nói cô tự tử vì không chịu nổi cảnh thiếu thốn.

Nhưng khi tỉnh lại, cô đang ở trong chiếc áo dài

tím, giữa một căn phòng trang trí theo phong

cách Pháp, năm 1938. Không có điện, không có máy

lạnh, chỉ có tiếng chuông reo từ đồng hồ treo

tường.

Gia đình họ Trần, nhà giàu có nhưng cứng nhắc,

nhận ra cô là con gái ruột sau hơn mười năm ly

biệt. Người cha, vốn đã mất niềm tin vào con gái,

gạt cô sang bên. Cô bị buộc phải học cách sống

như một tiểu thư, mặc dù đói khát vẫn thường

xuyên lấn át.

Người bạn trai cũ, Hùng, nay đã trở thành một

đại gia trẻ, gặp cô trong buổi tiệc. Anh ta cười

nhạo, nhắc đến những ký ức đau thương: cái chết

của mẹ cô, sự phản bội, và lần cuối cùng anh ta

thấy cô trong bệnh viện. "Cô không xứng đáng

sống," anh ta nói, giọng đầy sự ngạo mạn.

Lệ Quyên phát hiện mình có thể đọc suy nghĩ của

người khác. Một khả năng kỳ lạ, nhưng cô biết

rằng nó sẽ giúp cô vượt qua gia đình và Hùng. Cô

bắt đầu tìm hiểu về quá khứ, về những điều mà

người xưa không bao giờ muốn nhắc đến.

Trong một đêm mưa, cô phát hiện ra di chúc của

bà nội. Một phần tài sản thuộc về cô, nhưng chỉ

nếu cô hoàn thành ba thử thách: tìm lại một bức

tranh cổ, xin lỗi người từng hại cô, và thuyết

phục cha chấp nhận cô. Mỗi bước đi đều khiến cô

gần hơn với sự thật: gia đình cô đã âm mưu giết

mẹ cô để chiếm đoạt tài sản.

Khi Hùng cố gắng quay lại, cô không còn sợ anh.

Cô dùng khả năng của mình để làm rõ mọi chuyện

trước mặt toàn bộ gia đình. Trong lúc đó, cô

cũng phát hiện ra mình có thể điều khiển thời

gian ngắn hạn — một sức mạnh mới, nhưng không

miễn phí. Mỗi lần sử dụng, cô cảm thấy cơ thể

suy yếu, như thể đang trả giá bằng tuổi thọ.

Cuối cùng, cô đứng trước cha, đưa ra bằng chứng.

Ông im lặng, rồi gật đầu. Cô không cần lời xin

lỗi, chỉ cần sự thừa nhận. Khi ấy, cô hiểu rằng,

dù có tái sinh hay không, cô vẫn là chính mình —

và sẽ không bao giờ để ai định đoạt cuộc đời cô

nữa.