Đất đai biến mất, nước mặn tràn vào, dân số giảm
còn một phần ba. Hệ thống mới phân phát lương
thực qua điểm số lao động, bắt buộc mọi người
làm ruộng để tồn tại.
Người hầu trung thành bị đánh mất quyền lợi, bị
giam trong khu tái định cư, không thể tiếp cận
tài nguyên. Anh ta nhận ra mình đã mất đi tất cả:
gia đình, địa vị, và hy vọng.
Tại khu vực nông thôn, anh được giao một mảnh
đất nhỏ, nhưng chỉ đủ để sinh tồn nếu tuân thủ
quy tắc: không dùng máy móc, không chăn nuôi,
chỉ trồng lúa theo lịch thời vụ.
Anh ta học cách làm ruộng, tìm thấy năng lượng
từ đất, nhưng hệ thống giám sát bằng thiết bị
gắn trên người khiến anh không thể rời khỏi khu
vực. Mỗi lần vượt rào, anh bị trừ điểm, mất bữa
ăn.
Trong một đêm mưa, anh phát hiện một hố sâu dưới
ruộng, bên trong là cổ vật có khả năng tạo ra
nguồn nước sạch. Nhưng hệ thống cảnh báo, bắt
anh phải trả lại ngay lập tức.
Anh chọn giữ lại, chấp nhận bị phạt. Điểm số
giảm, anh không còn được ăn tối. Nhưng đêm đó,
anh uống nước từ hố, cảm thấy sức khỏe hồi phục.
Hệ thống không cho phép ai tự ý cải tạo đất. Anh
ta bị gọi đến văn phòng, bị cảnh cáo: "Nếu tiếp
tục vi phạm, bạn sẽ bị chuyển sang khu vực không
có nước".
Anh ta quyết định đào thêm hố, tạo mạng lưới
tưới tiêu nhỏ. Hệ thống phát hiện, chặn mọi
đường thoát nước. Anh bị giam trong nhà, không
thể ra ngoài.
Một tháng sau, anh ta chết vì thiếu nước. Hệ
thống ghi nhận: "Người làm ruộng không tuân thủ
quy tắc đã bị loại bỏ".
Căng thẳng tiếp tục, nhưng giờ đây, nhiều người
bắt đầu nghi ngờ hệ thống. Một số tìm cách đào
hố, dù biết rủi ro.


