Tháng tư năm 1986, Hà Nội chìm trong tiếng còi
xe máy và mùi rau muống luộc. Một người đàn bà
trẻ, tên là Lan, sống cùng con gái nhỏ trong căn
hộ chật hẹp, dùng phiếu thực phẩm để mua từng
bữa cơm. Cô là ảnh vệ thầm lặng — không ai biết
cô từng là nhân viên văn phòng trong một công ty
nhà nước, nay chỉ còn là bóng dáng lẩn khuất sau
bức rèm vải cũ.
Trong một đêm mưa lớn, Lan nghe thấy tiếng gọi
từ trong gương. Khi cô chạm vào mặt nước, cả căn
phòng rung chuyển. Làn sương trắng bao quanh cô,
và cô thấy mình đang đứng giữa một phố cổ, ánh
đèn dầu đỏ rực, người dân mặc áo dài, gánh hàng
rong qua lại. Cô hiểu rằng đây là thời Tiền
chiến, nhưng không thể quay về.
Lan được đưa đến một ngôi nhà nhỏ, nơi một ông
già nói rằng cô đã bị "trọng sinh" —
được chọn
để hoàn thành một nhiệm vụ: ngăn chặn một cái
chết quan trọng trong lịch sử. Nhưng cô không có
quyền lựa chọn. Mỗi lần cô can thiệp, cô mất đi
một phần ký ức của đời mình. Cô nhớ lại một
người đàn ông, người mà cô chưa từng gặp, nhưng
anh ta là gốc rễ của mọi thứ.
Khi cô cố gắng cứu người đàn ông đó, cô phát
hiện ra rằng anh ta là cha cô — người đã hy sinh
trong một cuộc kháng chiến, nhưng vì lý do nào
đó, anh ta không chết. Hệ thống bao cấp bắt đầu
sụp đổ, và Lan bị cuốn vào vòng xoáy của thời
gian. Cô phải chọn: giữ lại những ký ức của mình,
hay cứu anh ta và đánh đổi chính mình.
Cuối cùng, Lan đứng trước một chiếc cầu gỗ, nơi
anh ta sẽ bị bắn. Cô đưa tay ra, nhưng không còn
đủ sức mạnh. Cô chỉ còn lại một điều: tình yêu
cho con gái, và quyết định cuối cùng. Cô nhắm
mắt, và khi mở ra, cô trở về hiện tại — không
còn ký ức về quá khứ, nhưng con gái cô đang ngủ
yên bên cạnh.


