Nông trại ven Hà Nội năm 1978, lúa chưa kịp chín
đã bị thu hồi theo lệnh phân phối. Anh Trung,
người đàn ông nghèo với ba miệng ăn, ngã xuống
ao sau khi bị bắt giữ vì "tàng trữ lương
thực".
Giấc mơ đưa anh đến một thế giới khác, nơi pháp
luật không tồn tại, chỉ có thực lực. Anh được
một đạo sĩ già cứu, dạy cách tu luyện, nhưng mỗi
lần sử dụng sức mạnh, anh lại thấy cơ thể mình
yếu dần, như bị hút mất năng lượng.
Đạo sĩ tiết lộ: trong thế giới này, tu tiên
không phải là đường lên trời, mà là con đường
thoát khỏi kiếp làm nô lệ. Nhưng để tu được, anh
phải cống nạp sức sống của mình cho hệ thống bao
cấp đang kiểm soát cả hai thế giới.
Anh phát hiện ra rằng, mỗi lần tu luyện, anh sẽ
mất đi một phần ký ức về cuộc sống thật, và càng
tu cao, anh càng quên mất lý do ban đầu để sống.
Trong một buổi lễ truyền thừa, anh từ chối tiếp
nhận quyền năng, chọn quay lại thế giới thật.
Khi tỉnh dậy, anh thấy mình vẫn ở ao, nhưng lúa
xung quanh đã tự nhiên trổ bông. Người dân xung
quanh nhìn anh bằng ánh mắt lạ, như thể họ cũng
từng trải qua điều gì đó kỳ lạ.
Hệ thống bao cấp không thay đổi, nhưng anh biết
mình đã vượt qua ranh giới giữa thực và mộng.


