Năm 1979, một thi thể bị bỏ giữa cánh đồng lúa ở

ngoại ô Hà Nội. Người dân địa phương không dám

đến gần, sợ hồn ma quấy rầy. Nhưng một người đàn

ông mặc áo sơ mi vải dù, tay cầm chiếc cốc nhựa,

bước vào hiện trường. Anh là Đặc Công Ẩn Mình,

từng chiến đấu ở biên giới, nay sống dưới cái

tên giả.

Bữa cơm tối hôm đó, anh ăn cháo cá với vợ con,

nhưng lòng nặng trĩu. Gia đình anh đã mất hai

mảnh đất vì "tự ý mở rộng canh tác". Một viên

chức địa phương đến nhà, nói rằng anh phải "điều

tra" vụ chết người. Anh biết đây là cách để bắt

anh làm việc cho họ.

Trong đêm, anh đi theo dấu chân ngựa trên đường

đất. Đêm tối, tiếng gió thổi qua những bụi tre,

khiến anh nhớ lại thời chiến tranh. Anh tìm thấy

một căn nhà nhỏ, nơi có người phụ nữ trẻ đang

khóc. Cô ta nói rằng chồng cô bị bắt đi hôm

trước, và chỉ để lại một tấm giấy viết bằng phấn:

"Điền văn không thể sống sót".

Anh hiểu ngay đó là một trò chơi. "Điền

văn" là

thuật ngữ trong vùng, ám chỉ người nông dân bị

giam giữ vì "vi phạm quy định canh tác"

. Nhưng

tại sao lại có cái chết này? Anh đi sâu hơn,

phát hiện một kho lương thực bị giấu dưới nền

nhà. Những bao gạo không được phân phối, những

phiếu bao cấp bị đốt.

Ngày hôm sau, anh bị bắt gặp ở khu vực đó. Một

nhóm người mặc áo xanh đến, yêu cầu anh "trả lời

câu hỏi". Anh không nói gì, chỉ đưa ra một tờ

giấy do chính anh viết: "Tôi là đặc công, không

phải kẻ phá rối". Họ cười, rồi bỏ đi.

Trong đêm, anh tìm thấy một bức thư trong túi áo

của người chết. Nó nhắc đến một cuộc họp bí mật

ở chợ Đồng Xuân. Anh đến đó, nhưng không ai biết

gì. Chỉ có một người bán bánh cuốn, nói rằng

"người đó đã biến mất sau khi nhận một gói

thuốc".

Anh quay về nhà, nhìn con gái đang ngủ. Cô ấy mơ

thấy mẹ, người đã mất trong một cuộc điều tra

khác. Anh biết mình không thể thoát khỏi cái

vòng này. Nhưng anh cũng biết, nếu không hành

động, thì ai sẽ làm?

Cuối cùng, anh gửi một lá thư đến cơ quan quản

lý, đề cập đến sự tồn tại của kho lương thực và

cái chết kỳ lạ. Không ai trả lời. Nhưng sáng hôm

sau, anh thấy người phụ nữ trẻ đứng trước cửa

nhà, ôm một bó hoa sen. Cô nói: "Cảm ơn anh đã

giúp chúng tôi".

Anh không nói gì. Anh biết, đây là kết thúc.

Nhưng cũng là khởi đầu.