Năm 1982, cậu học trò nghèo Đặng Minh Cường bị

phát hiện có khả năng nhìn thấy hồn ma. Tấm thẻ

học sinh cũ của anh bị rỉ sét, in hình người phụ

nữ mặc áo dài đứng bên bục giảng. Cô gái đó từng

là giáo viên dạy văn trước năm 1975, chết vì bị

bắt giam vì "phản động".

Đại học Sư phạm Hà Nội được chuyển đổi thành

trại giam tạm thời cho những người bị nghi ngờ

phản quốc. Cường bị đưa đến đây sau khi phát

hiện ra một cuốn nhật ký cổ trong tủ khóa lớp

học. Trong đó có ghi chép về một lễ hội truyền

thống bị cấm: Lễ hội Cầu Mưa, vốn là nơi linh

hồn được thả về thế gian.

Một ngày, Cường bị gọi lên phòng hiệu trưởng.

Người đàn ông ấy đưa cho anh một bức ảnh cũ:

chính anh đang đứng cạnh cô giáo ma trong lớp

học năm 1973. Hình ảnh được chụp bằng máy ảnh

xưa, không có dấu vết kỹ thuật số. Cường bị buộc

phải tham gia lễ hội Cầu Mưa, dù biết rằng điều

đó sẽ khiến anh mất đi khả năng nhìn thấy ma.

Trong đêm hội, Cường bị bắt buộc phải đọc lại

bài thơ mà cô giáo đã viết trước khi chết. Khi

anh vừa đọc xong, cả lớp học bỗng dưng rung

chuyển. Những cái bóng ma xuất hiện, nhưng không

ai khác ngoài chính Cường. Anh nhận ra mình là

người kế thừa di sản của cô giáo — một người có

thể liên lạc với thế giới âm phủ.

Sau sự kiện, Cường bị coi là kẻ lạ lùng. Anh bị

gán danh hiệu "thầy phù thủy", nhưng không ai

biết thực sự anh là ai. Mỗi lần anh đến trường,

một vài học sinh nhỏ bị say mê, rồi tự ý bỏ học.

Một nhóm học sinh thân cận bắt đầu theo anh, hy

vọng được giúp đỡ để vượt qua kỳ thi tốt nghiệp.

Cường dần hiểu rằng, trong thời kỳ bao cấp,

những người có khả năng đặc biệt thường bị coi

là "người xấu". Anh không thể tiết lộ

bản thân,

dù muốn giúp đỡ ai đó. Sự im lặng của anh trở

thành một luật bất thành văn: nếu không nói, thì

không ai cần biết.

Cuối cùng, Cường bị triệu tập lần nữa. Lần này,

hiệu trưởng đưa ra một lựa chọn: hoặc anh rời

khỏi trường, hoặc anh phải làm thầy dạy văn tại

đây. Anh chọn ở lại. Trong buổi học đầu tiên,

anh không nói gì, chỉ cầm bút viết lên bảng.

Những dòng chữ hiện ra, không ai biết từ đâu. Đó

là bài thơ mà cô giáo từng viết.