Một buổi sáng năm 1978, anh Trung đang đứng

trước cửa nhà với bát cháo cá kho, thì đột ngột

bị ánh sáng lóa mắt. Khi mở mắt, anh thấy mình

đang ở trong một căn phòng gỗ, mùi hương trầm và

khói thuốc lá đặc trưng. Gương mặt anh nhìn vào

gương, nhưng không phải là mình — đó là một cậu

thiếu niên trạc 16 tuổi, mặc áo dài đen, tay cầm

bút lông.

Anh hiểu ngay: mình đã xuyên không. Nhưng không

phải về thời hiện đại hay tương lai — đây là

thời Bao Cấp, năm 1978. Anh được giao nhiệm vụ

làm "pháp sư trừ tà" cho một gia đình

quý tộc,

nhưng thực ra là người thừa kế một dòng họ từng

có quyền lực lớn trong cung đình.

Ngày đầu tiên, anh bị đưa đến dinh thự của công

nương Mỵ, người đang tranh giành sự sủng ái của

vua. Cô ta tin rằng chính mẹ chồng cô đã dùng tà

thuật để khiến vua xa lánh cô. Anh được yêu cầu

"xác minh" điều này, nhưng trong lòng

biết rõ:

đây là cuộc chơi cung đình, nơi mọi thứ đều có

thể bị che giấu.

Trong đêm, anh phát hiện một chiếc vòng tay bằng

đồng bên trong tủ đồ của công nương. Khi chạm

vào, anh thấy hình ảnh về một người phụ nữ khác —

mẹ cô, bị giam trong một căn phòng bí mật dưới

đất. Anh biết đây là một vết tích của tà thuật,

nhưng cũng nhận ra: nếu để lộ khả năng của mình,

anh sẽ bị nghi ngờ, thậm chí bị giết.

Đêm hôm sau, anh giả vờ bị "độc" và xin nghỉ

việc. Trên đường rời dinh, anh gặp một người đàn

ông lạ mặt, người này đưa cho anh một tấm thẻ đỏ,

ghi chữ "Bộ Văn Hóa". Anh hiểu: đây là

tín hiệu

từ tương lai, nơi anh từng sống.

Anh trở về nhà, cố gắng hòa nhập vào cuộc sống

mới. Nhưng mỗi ngày trôi qua, anh cảm thấy áp

lực tăng lên. Công nương Mỵ bắt đầu nghi ngờ anh,

còn vua thì muốn dùng anh để "thanh

lọc" các mối

quan hệ cung đình.

Cuối cùng, anh chọn cách đánh đổi: anh dùng phép

thuật để tạo ra một "tấm gương phản chiếu",

khiến vua nhìn thấy tất cả sự thật về các người

trong cung. Nhưng anh cũng phải trả giá: anh bị

buộc phải rời khỏi cung đình, mang theo ký ức về

một thế giới mà anh không còn thuộc về.

Cuối cùng, anh ngồi trên con thuyền nhỏ, nhìn về

phía xa, nơi ánh đèn đường của Hà Nội bắt đầu

nhấp nháy. Anh cười nhẹ, dù trong lòng biết: đây

là lần cuối anh được sống như một người bình

thường.