Thiếu nữ Túy bị đánh vào đầu khi đang đi qua chợ,

tỉnh dậy giữa năm 1978, trong một căn phòng nhỏ

ở Hà Nội. Cô không nhớ mình là ai, chỉ biết mình

đang mang thai. Một người đàn ông lạ mặt đưa cô

đến một ngôi nhà do chính quyền quản lý, nơi cô

được giao nhiệm vụ "điều chỉnh" số

phận theo quy

định của hệ thống.

Túy phát hiện ra mình có thể nhìn thấy những gì

người khác nghĩ, nhưng không thể nói ra. Cô bị

bắt buộc tham gia vào cuộc kiểm tra sức khỏe

hàng tháng, nơi bác sĩ ghi chép mọi chi tiết về

cơ thể và khả năng sinh sản của cô. Cô nhanh

chóng nhận ra mình không còn thuộc về thế giới

cũ — cô là "người tái sinh", được chọn

để mang

lại sự sống cho một gia đình không có con cái.

Gia đình chủ nhà, người cha từng là sĩ quan quân

đội, coi cô như một "món quà" từ trời

đất. Nhưng

người mẹ, vốn từng mất con vì bệnh tật, không

tin vào phép màu. Cô bị theo dõi, bị cấm ra khỏi

nhà, và bị nhắc nhở rằng nếu sinh con không được

cấp giấy phép, cả hai sẽ bị xử lý theo quy định.

Túy tìm cách giấu bụng, dùng rau muống và trà

gừng để che dấu sự thay đổi trên cơ thể. Cô học

cách nấu ăn, dọn dẹp, và ghi nhớ các quy tắc của

thời bao cấp: mỗi người đều có mục đích, và sự

sống phải tuân theo kế hoạch. Cô phát hiện ra

mình có thể "thấy" những điều người

khác không

muốn nói — một người hàng xóm lén bán thịt, một

đồng nghiệp trốn tránh trách nhiệm.

Một đêm, cô bị bắt gặp khi cố gắng rời khỏi nhà.

Người cha tức giận, nhưng người mẹ run rẩy và

khóc. Cô bị giam trong buồng riêng, bị cấm tiếp

xúc với bất kỳ ai ngoài gia đình. Cô nhận ra

mình không thể trốn mãi. Cô phải chọn: sinh con

theo quy định, hoặc tìm cách thoát thân bằng

cách sử dụng khả năng đặc biệt của mình.

Trong đêm cuối cùng trước khi sinh, Túy dùng khả

năng của mình để lừa gạt hệ thống, giả vờ mất

tích. Cô trốn vào vùng nông thôn, nơi không có

camera và ít người biết đến. Cô sinh con trong

một ngôi nhà gỗ, dưới ánh đèn dầu. Con gái cô

được đặt tên là Hạnh, và Túy quyết định sống như

một người phụ nữ bình thường — không tài sản,

không danh phận, chỉ có tình yêu dành cho con.

Hành trình của cô kết thúc tại một góc nhỏ trong

làng, nơi cô dạy trẻ em đọc sách và vẽ tranh. Cô

không còn là "người tái sinh", mà là

một người

mẹ đơn thân, sống theo cách riêng của mình —

trong sự ấm áp của tình người và niềm hy vọng

chưa phai nhòa.