Thị trấn nhỏ ven sông bị ám bởi bóng ma một
người phụ nữ từng bị giam trong nhà lao Pháp.
Tên tuổi cô không ai nhớ, nhưng tiếng khóc đêm
đêm vang lên từ góc phố cũ.
Người trẻ tên Hùng, con trai của một bác sĩ quân
y, được gia đình gửi đến đây để "thanh lọc tâm
hồn" sau khi bị bắt gặp cãi nhau với mẹ về việc
lấy vợ. Ông nội ông nói: "Đời này có điều phải
học, có điều phải bỏ."
Hùng phát hiện ra tấm bùa da dê trên bàn thờ,
khắc chữ "Tu tiên". Một người đàn bà
già đến tìm
ông, nói rằng Hùng là người duy nhất có thể diệt
được hồn ma. Bà đưa cho Hùng một phiếu lương
thực và bảo: "Nếu ngươi không làm, cái chết sẽ
đến sớm hơn."
Trong đêm đầu tiên, Hùng thấy bóng ma xuất hiện
trước cửa nhà. Cô ta mặc áo dài, tay cầm bút
viết. Hùng cố gắng đọc dòng chữ trên áo cô,
nhưng chỉ thấy một dòng máu khô.
Theo lời bà già, Hùng phải đi tìm "báu vật"
trong khu rừng gần đó. Anh mang theo phiếu lương
thực và một cuộn giấy đã rách. Trên đường, anh
gặp một người bạn thời thơ ấu, nay là cảnh sát
địa phương. Người bạn nói: "Anh đừng tin những
gì mình thấy, chỉ tin vào cái đói."
Hùng tìm thấy một ngôi mộ cổ, bên trong có bức
tượng Phật bằng đồng. Khi chạm vào, anh cảm thấy
một lực mạnh xé lòng. Hồn ma xuất hiện lần nữa,
nhưng lần này cô không khóc, mà cười.
Bà già đến, nói rằng Hùng đã vượt qua thử thách
đầu tiên. Nhưng cô ta cũng nhắc: "Cái giá của tu
tiên là mất đi thứ mình yêu quý nhất."
Hùng quay lại thị trấn, nhưng mọi người đã quên
ông nội. Gia đình anh biến mất, chỉ còn lại một
chiếc ghế trống trong nhà. Anh biết rằng mình đã
bị "cắt khỏi hệ thống", không còn là
người của
Bao cấp.
Cuối cùng, Hùng đứng trước nhà lao cũ, nắm chặt
bùa da dê. Bóng ma đứng bên kia, tay vẫn cầm bút.
Anh bước qua, và cả hai cùng biến mất trong bóng
tối.
Không ai biết chuyện gì xảy ra tiếp. Chỉ biết
rằng từ đó, tiếng khóc đêm đêm tắt hẳn.


