Đêm hội diễn ở nhà hát lớn Hà Nội, anh ta đứng
trên sân khấu, ánh đèn chói lóa. Cái tên Nam tần
đã được ghi trên vé mời, nhưng anh không biết
mình đang hát vì ai. Mùi hương trầm thoang
thoảng, tiếng vỗ tay ồn ào — mọi thứ như một
giấc mơ.
Sau buổi diễn, anh được mời đến biệt thự trong
phố cổ. Một người đàn ông già, dáng điệu uy nghi,
đưa ra hợp đồng: "Hãy hát cho tôi, và tôi sẽ
giúp anh trở thành ngôi sao." Anh đồng ý.
Tháng đầu tiên, anh sống trong căn phòng nhỏ gần
chợ Đồng Xuân, ăn cơm với rau dại và thịt lợn
mảnh. Mỗi tối, anh phải đi biểu diễn tại các
quán cà phê nhỏ, nơi người ta trả tiền bằng
phiếu lương thực. Anh bắt đầu nổi tiếng.
Nhưng rồi một đêm, anh nghe tin mẹ mình đã mất.
Cô từng là ca sĩ nổi tiếng trước chiến tranh,
nhưng bị đánh đập vì "tự do yêu đương".
Anh tìm
đến nơi mẹ từng sống, phát hiện một bức thư cũ:
"Tôi không thể tiếp tục hát nữa. Họ đã giết tôi
vì lời ca."
Anh quay lại nhà hát, nhưng lần này không hát.
Anh đứng trước khán giả, giơ tấm ảnh mẹ lên. Ánh
đèn tắt. Tiếng cười, tiếng la hét, tiếng pháo nổ
— cảnh tượng hỗn loạn.
Ngày hôm sau, anh bị bắt. Bị tra tấn, bị đe dọa.
Nhưng anh không nói gì. Anh chỉ nhìn vào mắt
người đàn ông già, người đã ký hợp đồng với anh.
"Anh đã làm điều sai," người đó nói.
"Nhưng anh
cũng đã cứu một phần lòng người."
Anh được thả, nhưng không còn chỗ để hát. Anh đi
làm ruộng, trồng lúa, sống cuộc đời giản dị.
Nhưng mỗi đêm trăng, anh vẫn hát. Chỉ có mình
anh nghe.
Trong vùng quê yên bình, anh gặp một cô gái trẻ,
cũng muốn hát. Anh dạy cô, nhưng không nói về
quá khứ. Chỉ dạy cách giữ giọng, giữ lòng.
Một năm sau, cô gái được mời hát tại Hà Nội. Anh
đứng phía sau, lặng lẽ nghe. Trăng sáng, gió
thổi qua đồng lúa. Anh mỉm cười.


