Xe buýt số 12 chở đầy người lao động rời làng về

Hà Nội. Trong đó có Nam, cậu trai mười tám tuổi

với ba chiếc áo sơ mi cũ và một cuộn giấy ghi

chú về gia đình. Mùi mồ hôi và rau muống trên xe

lan tỏa như mùi của tương lai.

Trong khu tập thể, Nam được giao nhiệm vụ phân

phát phiếu lương thực. Mỗi ngày, anh phải đứng

hàng giờ dưới nắng, nhìn những người khác lấy

phiếu mà không biết mình sẽ nhận được gì. Một

hôm, anh thấy người phụ nữ bên cạnh khóc vì mất

phiếu. Anh đưa cho cô một phần của mình, không

nói gì.

Đêm đó, Nam gặp anh chàng lạ mặt trong hẻm.

Người đàn ông mặc áo vải sợi đay, giọng nói nhẹ

nhàng, hỏi anh về gia đình. Anh không trả lời.

Nhưng sáng hôm sau, Nam thấy mẹ anh được tặng

một hộp thuốc nhỏ. Không ai biết ai đã làm.

Nam bắt đầu tham gia vào nhóm thanh niên học tập.

Họ đọc sách, thảo luận, và viết nhật ký. Một hôm,

anh phát hiện ra một cuốn nhật ký của một người

bạn đã mất. Trong đó có dòng chữ: "Nếu tôi không

còn, hãy giúp mẹ tôi."

Một buổi tối, Nam bị bắt gặp ở nhà kho của ông

trùm ngầm. Anh không biết mình đang bị theo dõi.

Đêm đó, anh bị đánh, nhưng không ai đến cứu.

Sáng hôm sau, anh thấy một cái bao tải đựng gạo

đặt trước cửa nhà. Bên trong có một tờ giấy:

"Hãy sống."

Nam bắt đầu hiểu rằng, trong thời bao cấp, sự

sống không đến từ chính quyền, mà từ những người

xung quanh. Anh bắt đầu ghi lại mọi thứ, dù chỉ

là những điều nhỏ bé. Mỗi lần viết, anh nhớ đến

mẹ, nhớ đến người bạn đã chết, và nhớ đến nụ

cười của cô gái trong lớp học.

Cuối cùng, Nam được chọn vào đội văn nghệ trường.

Trong buổi biểu diễn, anh đứng trên sân khấu,

nhìn xuống khán giả. Trong đám đông, anh thấy cô

gái đó, đang cười. Anh hát một bài ca đơn giản,

không lời, chỉ bằng âm thanh. Mọi người im lặng,

rồi vỗ tay.

Sau đó, Nam không còn đi xe buýt 12. Anh bắt đầu

đi bộ, mang theo cuốn nhật ký và một chút gạo.

Anh biết rằng, dù thế giới thay đổi, điều quan

trọng nhất vẫn là những điều nhỏ bé mà anh có

thể làm.