Nữ sinh Trần Thị Mai bị bắn chết khi đi qua phố
Hàng Bông. Cô tỉnh lại ở một căn nhà lớn trong
khu Pháp, năm 1943, trong thân xác của cô em gái
mình từng mất tích. Tấm áo bà ba của cô vẫn còn
mùi thuốc phiện và hương trầm, nhưng giọng nói
của cô giờ là giọng người khác.
Bà nội đưa cô về nhà, nơi ông nội là chủ một
tiệm may cao cấp, bị nghi ngờ liên quan đến nhóm
quốc gia. Mẹ cô, người từng bỏ đi sau vụ án mạng,
quay lại với cái nhìn đầy ám ảnh. Gia đình đổ vỡ,
nhưng Mai không thể nói ra sự thật — cô đã chết,
và giờ đây là ai?
Một ngày, một người đàn ông mặc áo dài đen đến
tìm cô. Ông là anh trai cô, nhưng không nhận ra
cô. Ông đưa cho cô một lá thư viết bằng chữ Hán,
ký tên "Lý Văn Thắng" — tên của người
yêu cũ cô,
đã hy sinh trong cuộc kháng chiến. Thư nhắc nhở:
"Đừng để quá khứ lặp lại."
Mai phát hiện ra rằng trong thế giới này, các
cuộc biểu tình của sinh viên thường bị cảnh sát
bắt giữ, nhưng những người bị bắt sẽ bị đánh đập
ngay tại chợ Đồng Xuân. Cô thấy mình có khả năng
nhớ lại các sự kiện tương lai, nhưng không thể
thay đổi chúng mà không gây rủi ro.
Khi một nhóm thanh niên bí ẩn tấn công tiệm may,
Mai bị bắt làm con tin. Trong lúc bị giam, cô
phát hiện ra họ là thành viên của một tổ chức bí
mật đang âm mưu lật đổ chính quyền. Cô dùng kỹ
năng sống sót từ kiếp trước để thoát khỏi tù,
nhưng phải giả vờ quên mọi thứ.
Một đêm, bà nội chết vì ngộ độc, sau khi uống
trà do cô pha. Cô biết mình đã vô tình giết bà,
nhưng không thể giải thích. Cô chạy trốn, nhưng
bị bắt bởi cảnh sát. Trong phòng giam, cô gặp
lại Lý Văn Thắng — anh ta sống sót, nhưng không
nhận ra cô. Anh ta hỏi: "Cô là ai?"
Mai không trả lời. Cô chỉ nhìn vào gương, nơi
phản chiếu khuôn mặt khác. Cô hiểu rằng, dù có
trở lại, cô không thể sống như trước. Cô phải
chọn: tiếp tục che giấu sự thật, hay chấp nhận
số phận mới.
Cuối cùng, cô quyết định rời Hà Nội, mang theo
lá thư và tấm áo bà ba. Cô sẽ đi về phía Nam,
nơi cuộc kháng chiến đang sôi sục. Cô không biết
mình sẽ trở thành gì, nhưng cô biết rằng, lần
này, cô sẽ không chết.


