Năm 1943, Sài Gòn là một đô thị bùng nổ dưới ách

thực dân Pháp. Người Việt trộn lẫn với người

phương Tây trong những rạp hát lụp xụp, nơi ca

sĩ trẻ có thể trở thành biểu tượng của thời đại.

Một thanh niên tên Hùng, từng là đặc công kháng

chiến, ẩn thân dưới cái tên nghệ thuật "Duy

Anh",

bắt đầu hát tại một nhà hàng nhỏ gần chợ Bến

Thành. Ông sống bằng tiền gửi từ các gia đình

nghèo, nhưng âm nhạc là thứ duy nhất ông còn giữ

lại.

Khi một nữ diễn viên nổi tiếng chết đột ngột

trong lúc diễn trên sân khấu, Hùng được mời tham

gia vở kịch mới. Người quản lý nói rằng cô ấy đã

ký hợp đồng "bất tử" với hệ thống truyền hình

mới, một thiết bị bí mật do người Pháp phát

triển. Hùng không tin, nhưng khi anh bước lên

sân khấu, máy chiếu phát ra ánh sáng lạ, và

giọng nói của người phụ nữ kia vang lên từ màn

hình.

Anh được yêu cầu đóng vai người tình của cô

trong vở kịch. Mỗi lần diễn, Hùng cảm thấy mình

bị hút vào thế giới đó, như thể anh đang sống

cuộc đời khác. Nhưng mỗi đêm sau khi diễn, anh

tỉnh dậy ở nhà trọ, tim đập mạnh, tay run rẩy.

Một nhân vật kỳ lạ xuất hiện, gọi mình là "Người

Gác Đêm", tiết lộ rằng hệ thống truyền hình

không chỉ chiếu phim mà còn ghi lại tâm hồn con

người. Nếu ai bị cuốn vào, họ sẽ mất đi phần lớn

ký ức về đời thật. Hùng hiểu rằng anh đang sống

hai cuộc đời: một bên là đặc công, một bên là

diễn viên.

Đêm cuối cùng, anh phải chọn: tiếp tục sống

trong ảo ảnh hay quay về với thực tại. Khi anh

đứng trước máy chiếu, anh thấy hình ảnh của mình

– một người đàn ông cũ, đã hy sinh cho cách mạng.

Hùng tắt máy. Ánh sáng biến mất. Anh rời khỏi

sân khấu, bước vào đêm Sài Gòn. Ngày hôm sau,

báo chí đăng tin về một ca sĩ trẻ qua đời vì "tự

tử" sau khi từ chối vai trò trong vở kịch. Không

ai biết rằng anh đã đánh đổi một phần linh hồn

để giữ lại quá khứ.